Thị uy dân chúng


Người Buôn Gió

“…Bọn báo giới theo lệnh, ùa nhau viết bài, ám chỉ với nhân dân rằng, đấy những người như thế còn bị xử, huống chi là tụi dân đen…”

Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 66.

Mùa Hạ quân Tề liên tiếp gây hấn ngoài bể Đông

Nhà Sản mải lo chuyện sắp xếp quan lại đại thần, lờ đi chuyện ngoài khơi

Bấy giờ đám nhân sĩ, trí thức ở kinh thành không chịu nổi cảnh nguy cơ mất nước cứ đến từng ngày, mà thiên hạ từ triều đình đến dân đen cứ tảng lờ như không. Đám nhân sĩ cực chẳng đã, phải cùng nhau đi tuần hành giăng biểu ngữ báo động thiên hạ biết chuyện trọng yếu ấy.

Mùa Hạ nước Vệ mưa nhiều, lạ một điều đến ngày mà đám nhân sĩ dự định tuần hành, trời quang mây tạnh.

Công sai Vệ bắt người tuần hành thô bạo, khiêng như khiêng lợn, lấy chân dậm vào mặt người bị bắt.

Tưởng thế là gửi được lời cảnh cáo đến nhân dân. Ý rằng đối với bọn tao, chúng mày chỉ là con vật, đáng di chân vào mặt. Nào ngờ hành động ấy gây phẫn nộ ngay cả trong cựu quan chức triều đình đến nhiều sĩ phu khác. Lần sau đám người đi tuần hành lại còn đông hơn.

Bạo vẫn được nắm quyền tể tướng, các quan đại thần quanh đi quanh lại toàn gương mặt cũ. Chỉ hoán chỗ này sang chỗ kia. Danh sách các quan nhà Sản đưa lên, dân chúng ai cũng thở dài. Lạm phát ngày càng phi mã, giá cả khiến người dân rối trí, mọi thứ làm ăn trì trệ. Ngoài khơi Tề quấy nhiễu.

Bấy giờ các chức vụ đã yên, nhìn thấy cảnh rối ren, một số đại thần vừa lên chức trọng, than rằng:

– Cứ loạn thế này, kiếm ăn sao nổi.

– Bao năm chạy chọt, giờ được cái quyền, mà thời này dân chúng lắm lời, động bán cái gì chúng cũng nhao nhao:

– Cái bọn dân chả ngoan ngoãn như xưa, chỉ nhằm gây bất ổn. Ngày càng tệ.

Các quan họp lại, bàn chuyện làm sao để dân chúng ngoan ngoãn. Tuy đã bắt bớ, xét xử nhiều đứa nhưng chẳng ăn thua, bọn nhiễu sự mọc lên như nấm sau mưa rào. Đến đại thần chuyên gia chiến lược ở bộ Hình mới lên cũng đau đầu chưa rõ căn bệnh để trị đám này.

Đang lúc băn khoăn, rối bời các quan đại thần nhà Sản đi cầu cứu các nhà tâm lý học, xã hôi học hỏi nguồn cơn. Có vị sử gia nói rằng:

– Từ xưa đến nay, nước Vệ trải qua bao nhiều triều đại. Đến thời kỳ nào mà có hôn quân, bạo chúa là một, hoặc dựa dẫm làm tay sai cho ngoại bang là hai. Y rằng là nước loạn. Tránh được hai điều ấy thì thiên hạ không dẹp mà tự nhiên an định. Còn bằng không càng dẹp càng loạn mà thôi.

Các quan nghe xong, người hướng về thái miếu nhà Sản, người ngoành về phương Bắc cùng than:

– Thế khác nào đánh đố.

Về họp với nhau rằng, hai điều mà sử gia nói, gác lại đến nhiệm kỳ sau sẽ bàn. Còn nhiệm kỳ này để ổn định đất nước, trước mắt cứ gia tăng bắt bớ, xét xử dồn dập thị uy dân chúng.

Sang đến mùa thu, nhà Sản đem hai vị trí thức ra xử cách nhau có mấy ngày.

Trong đó có Cù Tiên Sinh, con của cựu đại thần và Phạm Chí Sĩ.

Bọn báo giới theo lệnh, ùa nhau viết bài, ám chỉ với nhân dân rằng, đấy những người như thế còn bị xử, huống chi là tụi dân đen.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: