7/22 TIN TỨC HÀNG NGÀY – Online


grayCorner-TL.gif cg.gif grayCorner-TR.gif
TIN TỨC HÀNG NGÀY – Online
cg.gif cg.gif cg.gif
Tướng Nhanh lý giải việc CA liên tục “bị đánh”
July 22, 2011 at 12:14 PM

Theo: VnMedia

“Nguyên nhân cơ bản dẫn đến gia tăng số vụ chống người thi hành công vụ trong thời gian vừa qua là do tình hình phạm pháp hình sự hiện nay, nhất là trong bộ phận thanh thiếu niên và một bộ phận đối tượng hình sự có biểu hiện coi thường pháp luật”, Trung tướng Nguyễn Đức Nhanh, Giám đốc Công an Hà Nội trao đổi với VnMedia.

– Thưa Trung tướng, thời gian qua, trên địa bàn Hà Nội và cả nước liên tiếp xảy ra các vụ chống đối lại người thi hành công vụ, chủ yếu xảy ra với lực lượng công an. Theo ông, đâu là nguyên nhân dẫn đến tình trạng trên?

Theo thống kê của Bộ Công an, 6 tháng đầu năm 2011 cả nước đã xảy ra khá nhiều vụ các đối tượng chống lại người thi hành công vụ, chủ yếu là lực lượng công an (cảnh sát giao thông, cảnh sát cơ động, công an phường…) gây nhức nhối dư luận và thương tích cho cán bộ công an.

Tôi cho rằng nguyên nhân cơ bản của tình trạng trên là do tình hình phạm pháp hình sự hiện nay, nhất là trong bộ phận thanh thiếu niên và một bộ phận đối tượng hình sự có biểu hiện coi thường pháp luật. Đó là cái căn bản nhất dẫn đến việc gia tăng tình trạng chống người thi hành công vụ như thời gian vừa qua.

Thêm vào đó, hiện nay, việc xử lý hình sự của nước ta trong một số điều luật còn quá nhẹ, nhất là hành vi chống lại người thi hành công vụ. Khi tòa án xét xử một số vụ chống lại công an, tôi có nghe một số anh em báo cáo lại, một số vụ chống lại cảnh sát giao thông và cơ động thường là xử án treo hoặc xử phạt rất nhẹ nên không có đủ sức giáo dục và răn đe tội phạm.

Nguyên nhân thứ 2 dẫn đến việc gia tăng các vụ chống lại người thi hành công vụ trong thời gian vừa qua là do giáo dục của xã hội, cộng đồng và mỗi gia đình còn kém. Có những học sinh, sinh viên ra đường đáng lẽ phải đội mũ bảo hiểm nhưng không đội, vi phạm pháp luật, khi các lực lượng chức năng thổi còi thì phải dừng lại chấp hành pháp luật, thậm chí phải nộp phạt nhưng đã không nộp phạt mà rằng xé, chửi bới lực lượng công an.

Điển hình nhất như báo chí nêu vụ ở TPHCM, một xe máy đèo 3 người trong đó có một cô gái nhuộm tóc, túm và tát vào mặt CSGT. Tôi cho hành vi đó phải bắt giam và xử phạt thật nặng, phải xử cho đến mức người ta cảm thấy sợ pháp luật thì thôi nhưng tôi rất ngại việc tòa án các cấp xử rất nhẹ đối với hành vi chống lại người thi hành công vụ.

Bản thân những người chống đối lại lực lượng thi hành công vụ đa phần là thanh niên, sinh viên các trường đại học. Ở đây tất nhiên là tôi chỉ nói một bộ phận hư hỏng thôi nhưng ra đường họ sẵn sàng trêu tròng công an, sẵn sàng xé áo, giật mũ của cảnh sát… Đây là những hành vi hết sức coi thường.

Ảnh minh họa

Trao đổi với VnMedia, Giám đốc Công an Hà Nội cho biết, ông rất bức
xúc về tình trạng chống người thi hành công vụ.

Tôi cho rằng, hình ảnh CSGT phải nhảy lên nóc capo là những hình ảnh hết sức phản cảm. Khi CSGT ra hiệu lệnh, đây là hiệu lệnh của pháp luật, đáng lẽ phải chấp hành, thế nhưng anh cố tình dùng taxi đâm vào người ta nên bắt buộc CSGT phải nhảy lên nóc capo, bấu vào gạt nước.

Tôi cho rằng những hành vi này, ngoài việc trừng trị theo pháp luật thì ý thức giáo dục của gia đình cộng đồng và lên án của xã hội còn ở mức độ. Đây là những nguyên nhân căn bản dẫn đến tình trạng gia tăng số vụ chống người thi hành công vụ trong thời gian qua.

– Tuy nhiên, thưa Trung tướng, nhiều ý kiến cho rằng, chính cách cư xử không đẹp, thiếu tôn trọng của lực lượng cảnh sát, công an khi làm nhiệm vụ lâu ngày đã gây ức chế nên dẫn những việc không mong muốn như thời gian vừa qua. Ông nó sao về điều này?

Tất nhiên trong những vụ việc có thái độ cư xử của các cảnh sát giao thông, cảnh sát cơ động… Những việc anh em sai sót trong tác phong, trong ứng xử, gây nên vấn đề bức xúc cũng có. Nhưng khi chúng tôi phát hiện những sự việc như vậy, chúng tôi đã kiểm điểm và xử lý kỷ luật về ngành đối với những trường hợp mà tư thế, tác phong không đúng gây nên vấn đề bức xúc dẫn đến hành vi chống người thi hành công vụ.

Việc này chúng tôi có phân biệt chứ không phải tất cả vơ đũa cả nắm, đều là chống người thi hành công vụ. Có những vụ nếu lỗi do người thi hành công vụ gây nên thì việc đó không bị xử lý hình sự đối với người vi phạm mà ngược lại với cán bộ chiến sỹ trong ngành sẽ xử lý kỷ luật rất nghiêm.

Còn trong tất cả các vụ việc, với giáo dục chiến sỹ công an, chúng tôi cũng giáo dục chiến sỹ công an phải chấp hành hiệu lệnh, phải có tác phong thật tốt khi xử lý công việc và phải có các hành động, thái độ, lời nói không gây bức xúc cho người tham gia giao thông. Xử phạt là xử phạt, tư thế tác phong phải đúng mức, đúng hiệu lệnh, không gây những phản cảm, bức xúc để không có cớ cho người ta chống lại. Chúng tôi cũng rút kinh nghiệm và thường xuyên giáo dục như thế.

– Thưa Trung tướng, nhiều người khi bàn về các vụ CSGT bị hất lên nóc capo thường cho rằng, có nhiều vụ là do CSGT đứng sai vị trí. Ông nói sao về điều này?

Tôi cho rằng quy định của ngành công an, nhất là thông tư của Bộ đã có quy định rõ ràng về công tác kiểm tra, kiểm soát giao thông hết sức chặt chẽ. Trong quá trình làm nhiệm vụ đại bộ phận anh em chấp hành rất nghiêm túc. Cá biệt có một số vị trí đứng, tư thế, tác phong cũng cá biệt có trường hợp đứng chưa đúng vị trí. Thế nhưng không phải tất cả các vụ nhảy lên nóc capo là do vị trí sai mà là do hành vi cố tình của lái xe.

Tôi đã xem tất cả các vụ đó. Khi người ta nhảy lên nóc capo rồi nhưng lái xe không dừng mà còn điều khiển xe chạy, thậm chí 5 km, chạy vòng vèo hết đường phố này đường phố kia nhằm mục đích hất cảnh sát giao thông khỏi nắp xe, gây tai nạn cho người ta. Những hành vi đó là vi phạm pháp luật hết sức nghiêm trong chứ không phải vì việc người ta đứng sai vị trí hoặc việc này việc kia mà anh cố tình coi thường tính mạng của người thi hành công vụ.

Đương nhiên như tôi nói ở trên, những việc cán bộ, chiến sỹ đứng sai quy định, sai tư thế, tác phong đều bị xử lý kỷ luật, theo kỷ luật của ngành.

– Nhiều vụ chống đối lại lực lượng công an khi đang làm nhiệm vụ đã diễn ra nhưng chưa một vụ nào được đưa ra xét xử đúng mức để răn đe. Nhiều ý kiến cho rằng, đây là một trong những nguyên nhân làm gia tăng tình trạng chống người thi hành công vụ. Quan điểm của ông về việc này thế nào?

Tất cả các vụ chống lại người thi hành công vụ, theo chỉ đạo của Giám đốc Công an thành phố đều phải khởi tố và xử lý hình sự. Còn đương nhiên có phân biệt tình tiết giảm nhẹ. Những lỗi thuộc về người thi hành công vụ, những vụ như vậy người vi phạm sẽ chỉ bị xử lý hành chính. Còn nếu việc chống người thi hành công vụ do tội phạm gây ra thì phải xử lý hình sự, tức là phải khởi tố đưa ra tòa.

Tuy nhiên, hiện nay ngành tòa án và Viện kiểm sát xử lý chưa triệt để với hành vi này. Xử lý còn quá nhẹ so với hành vi chống người thi hành công vụ.

– Thưa Trung tướng, trước tình trạng gia tăng số vụ chống người thi hành công vụ, thời gian tới, Công an Hà Nội có biện pháp gì để hạn chế tình trạng trên?

Tôi đang chỉ đạo bằng mấy biện pháp, trong nội bộ phải giáo dục, chấn chỉnh cán bộ chiến sỹ về thái độ, tác phong, tư thế, điều lệnh. Khi tiếp xúc với nhân dân, người sai phạm thì phải có tính chuyên nghiệp trong vấn đề xử lý, vừa bảo vệ được tính mạng của mình, vừa thi hành được công vụ, vừa làm cho kỷ cương luật pháp được nghiêm.

Phần nội bộ chúng tôi đang chỉ đạo như vậy, nhất là yêu cầu cán bộ, chiến sỹ thực hiện nghiêm túc cuộc vận động của Bộ Công an về chấp hành nghiêm hiệu lệnh và làm đúng quy trình quy định về tuần tra kiểm soát, xử lý vi phạm.

Việc thứ 2 chúng tôi sẽ kiến nghị với các ngành pháp luật, trong đó có Viện kiểm sát, tòa án phải xử lý một cách hết sức nghiêm minh về pháp luật với hành vi chống lại người thi hành công vụ, gây thương tích, thậm chết người cho người thi hành công vụ.

Nhân đây tôi cũng đề nghị các ngành, các cấp và báo chí công luận lên tiếng, bảo vệ những người thi hành công vụ. Lên tiếng để tạo thành dư luận xã hội, lên án những người chống đối lực lượng thi hành công vụ.

Tôi hết sức bức xúc về những hành vi coi thường pháp luật chống người thi hành công vụ, ví dụ như vụ cô gái tát vào mặt CSGT ở TPHCM hay vụ ở Bình Dương người ta là hiệp sỹ tham gia với lực lượng công an luôn bị đe dọa, tấn công… những việc đó phải lên án và xử lý nghiêm minh.

cg.gif cg.gif cg.gif
Điểm tin nổi bật hôm nay 22 – 07 – 2011
July 22, 2011 at 7:55 AM
  • BLOG DỰ PHÒNG
  • (Từ nay chỉ cần nhớ địa chỉ này khi Search trên Google là được.)

BREAKING NEWS

  • Sắp xử phúc thẩm TS Cù Huy Hà Vũ (BBC) – Tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ sẽ ra tòa phúc thẩm tại Hà Nội vào ngày 02/08 tới nhưng hai luật sư của ông chưa nhận được giấy phép bào chữa.
  • Quyền lực nhân dân (PLTP) – Đã thành thông lệ, mỗi khi khai mạc kỳ họp QH, MTTQ Việt Nam lại thực hiện một công việc quan trọng là báo cáo những vấn đề bức xúc mà cử tri kiến nghị để cơ quan quyền lực cao nhất
  • Lý thì gian mà tình cũng chẳng ngay! (TVN) – Người Việt chúng ta khi suy xét vấn đề gì, cũng nghĩ đến cả lý và tình.Làm việc gì cũng phải thấu tình đạt lý, thì mới là người tử tế.
  • THƯ GỬI NHÂN SĨ HÀ TÂY (NXD blog) – Thưa các Cụ, các Bác, các Chú, các Anh, các Chị là người Hà tây, Tôi là một người con của Hà Tây quê lụa, Ứng hòa là quê hương bản quán, có mồ mả Tổ Tiên từ 600 năm để lại. Theo sử chép thì Ứng hòa còn có trước khi Vua Lý rời đô từ Hoa Lư về Thăng Long bây giờ. Địa linh…
  • Nguyễn Thái Học Foundation: Chiến dịch “SUNDAY NO CHINA” (Dân là báo) – Chính quyền Trung Hoa đang dùng nền kinh tế được nuôi dưỡng bởi nhân dân trên toàn thế giới để cùng lúc phát triển bộ máy chiến tranh và lũng đoạn nền kinh tế toàn cầu đang gặp cơn suy thoái nhằm thực hiện chính sách bành trướng của đảng Cộng sản Trung Hoa. Hành động của họ đang gây nên những bất ổn trong vùng Châu Á Thái Bình Dương và
  • Tẩy chay sản phẩm Trung Quốc: một chiến dịch không cần thủ lĩnh (Dân làm báo)Ý tưởng đầu tiên của đa phần chúng ta là tẩy chay sản phẩm TQ là điều nói dễ nhưng khó làm. Điều này có cơ sở với một lý do đơn giản: hàng hóa TQ tràn ngập thị trường VN, giá cực rẻ, mẫu mã bắt mắt. Vậy làm sao vận động được đồng bào tẩy chay.
  • Cách mạng bông lau tại Việt Nam (TTXVA) – Sử sách Việt Nam có ghi rằng: Vào năm 968, Đinh Bộ Lĩnh dẹp xong loạn Thập Nhị Sứ Quân, liền tuyên bố thành lập một quốc gia độc lập, mang quốc hiệu Đại Cồ Việt và tự xưng là Hoàng Đế, đóng đô ở…
  • Hãy lắng nghe quá khứ (Tiền vệ) – Khi tầng lớp lãnh đạo dân tộc, trong tâm thức tự ý chấp nhận thân phận nô lệ, khi cả dân tộc đã bị những kẻ ấy truất quyền tìm đến những tín hiệu tập hợp, thì tổ quốc sẽ vô cùng khó khăn trong hành trình khôi phục sự tự chủ. Vì vậy, tổ quốc đang đứng bên bờ vực của sự tiêu vong…
  • Lê Phú Khải – Lời ai điếu cho một nền báo chí nô bộc (Dân luận) – Cả tháng rồi, hàng trăm người biểu tình với cờ quạt rợp trời, căng lều, căng bạt, trải ny lông nằm la liệt tại một ngã ba sầm uất ở trung tâm thành phố… Vậy mà, cả trăm tờ báo, của một thành phố được xem là cái nôi của báo chí Việt Nam, thậm chí tờ báo Tuổi trẻ ở ngay liền đó… vẫn im khe!
  • Việt Nam : sản xuất nhôm Tây Nguyên vào tháng 9 (RFI) – Nhà máy sản xuất nhôm đầu tiên của Việt Nam thuộc tổ hợp bauxite-nhôm Lâm Đồng sẽ vận hành kể từ tháng 9 tới, sau nhiều tháng trời chậm trễ vì thời tiết xấu, thiếu điện, thiếu lao động và thiết bị nhập khẩu trễ. Trên đây là thông tin của Thông tấn xã Việt Nam, được hãng Reuters đưa lại hôm nay
  • Trung Quốc ký bản thực thi DOC để ngăn cản Mỹ can thiệp vào Biển Đông ? (RFI) – Vào đúng ngày Trung Quốc và ASEAN đạt được đồng thuận về dự thảo hướng dẫn thực thi bản Tuyên bố chung về ứng xử của các bên ở Biển Đông, DOC, sau gần 10 năm trời đàm phán, Bắc Kinh lên tiếng nhắc lại lập trường của mình là không chấp nhận để cho Mỹ can thiệp vào hồ sơ này.
  • Vì sao giá vàng tăng đột biến? (RFA) – Trong vài ngày hôm nay, giá vàng trong nước liên tiếp tăng với biên độ lớn và lập mức cao kỷ lục. Vậy nguyên nhân nào dẫn đến hiện tượng này và giá vàng tăng sẽ tác động ra sao đến sự ổn định của kinh tế trong nước.
  • Ảnh hưởng Bản kiến nghị của các nhân sĩ với Quốc hội khóa 13 (RFA) – Vào ngày 21 tháng 7, Quốc hội Khóa 13 khai mạc kỳ họp đầu tiên. Chừng 10 hôm trước, các nhân sĩ trí thức Việt Nam ký một bản kiến nghị gửi Quốc hội, và Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung Ương Đảng Cộng sản Việt Nam, về ‘bảo vệ và phát triển đất nước trong tình hình hiện nay’.
  • Vòng kim cô: vật giá-lạm phát-lãi suất (RFA) – Kiềm chế lạm phát dẫn tới thắt chặt tiền tệ đẩy lãi suất lên cao cản trở sản xuất. Khi sản xuất, trong đó có ngành chăn nuôi, bị trì trệ, nhiều loại thực phẩm tăng giá mạnh lại tiếp tục đẩy lạm phát lên cao hơn.
  • DB Ed Royce kêu gọi hòa bình cho Biển Đông (RFA) – Hôm 15 tháng 7 vừa qua, dân biểu Ed Royce đã ký tên đồng bảo trợ cho nghị quyết số 351 của Hạ viện Mỹ kêu gọi một giải pháp hòa bình cho các tranh chấp trên biển Đông. Việt Hà phỏng vấn dân biểu Ed Royce về dự luật này.
cg.gif cg.gif cg.gif
Kêu gọi cứu giúp người Hmong ở Thái Lan
July 22, 2011 at 7:53 AM

Trần Đông Đức
Theo: rfavietnam

Cách đây không lâu, sự kiện người Hmong tụ tập ở Mường Nhé đã gây xôn xao dư luận quốc tế. Cho dù, sự việc này có nguội đi do phong trào biểu tình chống Trung Quốc đã trở nên nguồn thông tin áp đảo. Tuy nhiên, mọi người chúng ta đều không thể phủ nhận rằng câu chuyện người Hmong bị ngược đãi vẫn còn những hệ luỵ không dứt.
Ở vị trí của một người viết báo tự do, tôi đã tìm hiểu sự việc này một cách sâu sát vì xưa nay có sự hiếu kỳ đặc biệt về dân tộc Hmong ở Lào và Việt Nam. Tôi có dịp đến bang Wisconsin để tìm hiểu văn hóa người Hmong đến từ Lào và cảm thấy tràn ngập tình cảm với dân tộc này. Thế rồi, từ thái độ bàng quan như một người đưa tin lạ về cuộc sống của những cộng đồng sắc tộc dần dần trở thành người hoạt động cộng đồng cho người Hmong.
Dân tộc Hmong có một lịch sử cổ đại bắt đầu cùng thời với buổi bình minh của nền văn minh Hoa Hạ bên Trung Quốc. Tuy cùng có sự khởi đầu nhưng không dung hợp vào văn hóa Hán mà trở thành một sắc dân thiểu số trải qua mấy ngàn năm. Tuy không có quốc gia chủ thể để lưu giữ di chỉ văn hóa của mình nhưng người Hmong vẫn tồn tại với sắc màu đặc biệt nhất. Có thể nói riêng rằng dân tộc Hmong là một trong những dân tộc có y phục lộng lẫy nhất trong toàn cõi Đông Á và Đông Nam Á.
Thế rồi những câu chuyện liên quan đến người Hmong từ Việt Nam đang trốn chạy sang Lào và Thái Lan với thân phận không giấy tờ trước tương lai vô định tiếp tục lôi cuốn và thôi thúc thôi tôi phải làm một điều gì khi nghe những tiếng kêu cứu.
Qua ký giả cũng đã đưa tin rất tha thiết có ý như muốn tạo dựng nên một dư luận lớn về mặt lương tâm khi vào tận những nơi chật chội của người Hmong Việt Nam đang trốn ở Thái Lan. Thế rồi, câu chuyện trôi qua theo nhịp đập của các luồng thông tin khác. làm nhiều ký giả của các hãng tin chính thống đã lỡ thấy rồi thì không thể quay lưng.
Tôi cũng đã liên lạc với những người Hmong này bằng cách gọi điện đến Thái Lan nói chuyện được với anh Thào Seo Hòa để biết thêm hoàn cảnh khó khăn này. Sự tồn tại của những người trốn chạy này thật sự là vấn đề tị nạn như bao số phận thuyền nhân vượt biên trước đây. Tuy thế giới đã không còn mở rộng vòng tay như mấy mươi năm về trước nhưng những số phận gian truân còn đó.
Tôi đã tìm gặp các hội đoàn và kêu gọi sự giúp đỡ cho họ. Hy vọng sẽ có sự phản hồi tích cực. Con trai tướng Vàng Pao là ông Neng Chu Vang cũng sẵn lòng tham gia cuộc vận động này. Theo sự phân tích của một số chuyên viên về tị nạn thì nếu tách người Hmong trốn ra khỏi Việt Nam thành một nhóm khác thì có thể có cơ sở được chiếu cố hồ về sơ tị nạn. Nhưng nếu như không được chấp nhận hồ sơ tị nạn thì cũng cần có một cơ quan quốc tế đứng ra thương lượng cho họ trở về lại nơi xuất xứ trong an toàn. Tuy nhiên trong lúc chờ đợi này, cuộc sống của những người này rất vất vả. Sống ở Thái Lan không có giấy tờ thì không khác gì kiếp sống lề đường.

Tôi mạo muội làm trang web www.hmongspirit.com để đư lên các thông tin mà tôi thu thập được về cộng đồng người Hmong đang trốn ở Thái Lan.
Trong lúc chờ đợi, nếu các bạn có thiện chí những đồng bào thiểu số kém may mắn thì có thể gởi các trợ giúp đến thẳng mục sư Lưu Huy – tuy là một người dân tộc Chăm nhưng cũng cùng chung số phận.
Mục sư Lưu Huy
5 Inthamara 35
SuThiSan, DinDaeng Bangkok
Điện Thoại: +66809227829

Email: luuhuylai

Tại Hoa Kỳ tôi cũng nhờ cô Mao Khang, một người Hmong đến từ Lào phát động lời kêu gọi. Cô Mao Khang cũng đồng ý rằng mục đích tối hậu là xin được cho những người Hmong được theo quy chế tị nạn vào Hoa Kỳ, nơi có cộng đồng người Hmong rất đông đảo và phát triển. Vào được Hoa Kỳ coi như là miền đất hứa, họ sẽ không bị cô đơn và sự hội nhập cũng dễ dàng.
Chúng tôi sẽ dùng website hmongspirit.com để làm nơi vận động.
Xin mượn blog RFA, facebook và www.hmongspirit.com để mở đầu cho cuộc vận động nhân đạo cho đồng bào dân tộc Việt Nam kém may mắn.

cg.gif cg.gif cg.gif
Hải Cụt
July 22, 2011 at 7:47 AM

Phạm Hồng Sơn

Theo: Dân làm báo

“…Anh Hải Điếu Cày của chúng ta nhiều phần chắc đã trở thành Hải cụt chỉ vì yêu nước, muốn bảo vệ Biển Đông. Còn Biển Đông của ta nhiều phần chắc hơn đã bị cụt thêm nhiều chỉ vì những lãnh đạo hèn với giặc, có dã tâm bán nước.”

Thật bàng hoàng khi đọc lá đơn Khiếu nại của bà Dương Thị Tân gửi Cơ quan an ninh điều tra (thành phố Hồ Chí Minh) và Bộ Công an ngày 17/07/2011 được đưa lên mạng vào ngày 21/07/2011, trong đó có thông tin Trung tá Đặng Hồng Điệp cho biết “Anh Hải bị mất tay”. Nếu như thông tin đó là đúng thì đó có thể là nguyên nhân chính lý giải cho việc tại sao cơ quan công quyền lại phải giam giữ lén lút, che giấu mọi thông tin về anh Nguyễn Văn Hải suốt gần 09 tháng qua như thế. Nhưng thông tin anh Nguyễn Văn Hải “bị mất tay” vẫn chưa đủ, vẫn là kiểu mập mờ, rất thiếu minh bạch, khuất tất như trong đơn bà Tân yêu cầu phải cho biết rõ việc anh Nguyễn Văn Hải bị “mất tay ở đâu và trong trường hợp nào”. Và còn mức độ mất ra sao, mất đến cẳng tay hay đến cánh tay, một tay hay cả hai tay?
Như vậy sau hàng tháng trời đi lại, truy vấn ráo riết, không mệt mỏi, bà Dương Thị Tân, các con và những người yêu mến Nguyễn Văn Hải – Điếu Cày cũng đã được biết chút ít về tình trạng của anh, nhưng lại là tình trạng thân thể anh không còn nguyên vẹn.
Lại thêm một đau xót nhỏ cho một đau xót lớn. Chắc đến khi những thỏa thuận giữa “đặc phái viên của lãnh đạo cấp cao Việt Nam” Hồ Xuân Sơn với lãnh đạo Trung Quốc vào ngày 25/06/2011 vừa qua được bạch hóa hay phải tiết lộ một phần nào đó sẽ còn làm cho con dân nước Việt bàng hoàng, đau xót hơn nhiều. Anh Hải Điếu Cày của chúng ta nhiều phần chắc đã trở thành Hải cụt chỉ vì yêu nước, muốn bảo vệ Biển Đông. Còn Biển Đông của ta nhiều phần chắc hơn đã bị cụt thêm nhiều chỉ vì những lãnh đạo hèn với giặc, có dã tâm bán nước.
Phạm Hồng Sơn
22/07/2011

cg.gif cg.gif cg.gif
Hải Cụt
July 22, 2011 at 7:47 AM

Phạm Hồng Sơn

Theo: Dân làm báo

“…Anh Hải Điếu Cày của chúng ta nhiều phần chắc đã trở thành Hải cụt chỉ vì yêu nước, muốn bảo vệ Biển Đông. Còn Biển Đông của ta nhiều phần chắc hơn đã bị cụt thêm nhiều chỉ vì những lãnh đạo hèn với giặc, có dã tâm bán nước.”

Thật bàng hoàng khi đọc lá đơn Khiếu nại của bà Dương Thị Tân gửi Cơ quan an ninh điều tra (thành phố Hồ Chí Minh) và Bộ Công an ngày 17/07/2011 được đưa lên mạng vào ngày 21/07/2011, trong đó có thông tin Trung tá Đặng Hồng Điệp cho biết “Anh Hải bị mất tay”. Nếu như thông tin đó là đúng thì đó có thể là nguyên nhân chính lý giải cho việc tại sao cơ quan công quyền lại phải giam giữ lén lút, che giấu mọi thông tin về anh Nguyễn Văn Hải suốt gần 09 tháng qua như thế. Nhưng thông tin anh Nguyễn Văn Hải “bị mất tay” vẫn chưa đủ, vẫn là kiểu mập mờ, rất thiếu minh bạch, khuất tất như trong đơn bà Tân yêu cầu phải cho biết rõ việc anh Nguyễn Văn Hải bị “mất tay ở đâu và trong trường hợp nào”. Và còn mức độ mất ra sao, mất đến cẳng tay hay đến cánh tay, một tay hay cả hai tay?
Như vậy sau hàng tháng trời đi lại, truy vấn ráo riết, không mệt mỏi, bà Dương Thị Tân, các con và những người yêu mến Nguyễn Văn Hải – Điếu Cày cũng đã được biết chút ít về tình trạng của anh, nhưng lại là tình trạng thân thể anh không còn nguyên vẹn.
Lại thêm một đau xót nhỏ cho một đau xót lớn. Chắc đến khi những thỏa thuận giữa “đặc phái viên của lãnh đạo cấp cao Việt Nam” Hồ Xuân Sơn với lãnh đạo Trung Quốc vào ngày 25/06/2011 vừa qua được bạch hóa hay phải tiết lộ một phần nào đó sẽ còn làm cho con dân nước Việt bàng hoàng, đau xót hơn nhiều. Anh Hải Điếu Cày của chúng ta nhiều phần chắc đã trở thành Hải cụt chỉ vì yêu nước, muốn bảo vệ Biển Đông. Còn Biển Đông của ta nhiều phần chắc hơn đã bị cụt thêm nhiều chỉ vì những lãnh đạo hèn với giặc, có dã tâm bán nước.
Phạm Hồng Sơn
22/07/2011

cg.gif cg.gif cg.gif
Câu Hà, Quảng Nam : CA đập phá nhà dân, đánh người tàn bạo
July 22, 2011 at 7:40 AM
Theo: Danlambao

Video và hình ảnh các bạn đang xem đã được thực hiện bằng máu và nước mắt của những người dân Câu Hà (xã Điện Ngọc, huyện Điện Bàn, Quảng Nam) trong nỗ lực bảo vệ đất đai, nhà cửa của mình vào hôm 19/07.
8h sáng ngày 18/07, chính quyền Quảng Nam cùng đủ các loại các bộ kéo đến yêu cầu cưỡng chế, đập phá nhà dân. Hàng trăm hộ dân Câu Hà tràn cả ra đường ngăn chặn, quyết liều chết bảo vệ tài sản của mình. Trước số đông nhân dân, phía chính quyền buộc phải ngừng tay.

5h sáng ngày 19/07, hàng trăm cảnh sát cơ động, mang theo xe ủi, xe vòi rồng, cùng các ban ngành cưỡng chế âm thầm tập trung lực lượng, rồi bất ngờ tràn vào thôn Câu Hà. Nhân dân trở tay không kịp. Một cuộc đập phá, được mô tả ” giống như là một cuộc tàn sát” đã diễn ra. Tiếng kêu la, than khóc thống thiết, tiếng đập phá, tiếng chửi bới thô tục vang lên : “Đập chết m. thằng này”…
Gần hai mươi nóc nhà phút chốc trở thành một đống gạch vụn trong nỗi tuyệt vọng của nhân dân. Hàng chục người dân lâm vào cảnh màn trời chiếu đất.

Anh Nguyễn Văn Dung, gia đình có mẹ là liệt sỹ, bố là cựu chiến binh cả hai cuộc chiến, nay gia đình anh là một trong số những nạn nhân bị đập nhà. Trước cảnh ngôi nhà đang bị đập phá, anh cùng thân phụ đến nói chuyện với một viên CA, mong chờ một sự nương tay. Viên công an thô bạo chỉ vào bằng liệt sỹ gia đình anh rồi quát lớn “Thứ này chỉ là đồ bỏ, đánh chết thằng nầy”. Ngay lập tức, anh Dung bị đánh đập tàn nhẫn rồi bị áp giải về xã.

Hiện nay, hàng trăm hộ dân Câu Hà lâm vào cảnh mất trắng nhà cửa, sắp tới ước tính 390 căn nhà sẽ tiếp tục bị đập phá, đẩy người dân lâm vào hoàn cảnh khốn cùng.
Cán bộ hưởng lợi, dân mất trắng.
Theo tìm hiểu, đất khu vực thôn Câu Hà đã được quy hoạch treo từ năm 1997, thế nhưng sơ đồ quy hoạch thì không bao giờ được công bố. Đây cũng là nguyên nhân dẫn đến việc nhiều cán bộ địa phương cấu kết với những cò mồi lừa gạt bán đất để cho họ hưởng lợi.
Cụ thể, dưới bàn tay phù phép của cò đất, cùng sự hỗ trợ đắc lực của cán bộ địa phương, nhiều giấy tờ liên quan như biên lai thu thuế đất được ký vô tội vạ, cả hộ khẩu KT3 cũng được làm ra, trở thành cái bẫy để người dân mắc lừa. Sau đó, điện nước cũng bắt đầu được kéo đến.

Lúc người dân xây dựng nhà cửa thì không thấy cán bộ đến nói năng, đến khi hàng ngàn nóc nhà đã được xây dựng xong thì lại quay sang đòi đập phá. Điều đáng nói, trong số những ngôi nhà tại Câu Hà, có nhiều nhà của cán bộ địa phương cũng đã xây lên nhưng không bị cưỡng chế.
Người dân Câu Hà cho biết, họ chỉ mong có nơi ăn, chốn ở đàng hoàng. Hiện này, nhiều người phải lâm vào cảnh màn trời chiếu đất, phải căng lều bạt sống đắp đổi qua ngày.
Sắp tới, sẽ có thêm nhiều đợt cưỡng chế khác, mà có cảnh báo cho biết, sẽ còn nhiều điều thương tâm khác xảy ra nếu như phía chính quyền vẫn cương quyết ra tay, không chịu lắng nghe ý kiến của nhân dân.

http://danlambaovn.blogspot.com/

cg.gif cg.gif cg.gif
Cái tát & cú đạp
July 22, 2011 at 7:34 AM
https://i2.wp.com/lh5.ggpht.com/-_WZG7Ssw11w/TihNVc4zzQI/AAAAAAAAAFU/B4Mg6lhmfFg/cai%252520tat%252520v%2525C3%2525A0%252520cu%252520dap%25255B5%25255D.jpg

Trương Duy Nhất

Theo: Blog Trương Duy Nhất

Mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật. Cái tát của cô gái dù chỉ là tát vào… mũ bảo hiểm cũng bị khởi tố, bị xem là hành vi phạm tội “chống người thi hành công vụ”, thì việc bắt khiêng như súc vật một thanh niên vô tội (thậm chí họ đang thể hiện lòng yêu nước), cùng cú đạp dã man kia có đáng bị lên án và khởi tố?

Một cô gái vung tay tát viên cảnh sát trong vụ giằng co vì lỗi giao thông. Cú tát vào… mũ bảo hiểm cảnh sát nên có đau thì đau chính tay người tát. Nhưng hành vi đó lập tức bị lên án (cũng đúng thôi), báo chí và cộng đồng mạng phê phán nghe cũng tợn. Thông tin trên báo nói cô gái sẽ bị công an khởi tố về “tội”: chống người thi hành công vụ!

Một thanh niên bị 4 người, trong đó 1 mặc thường phục và 3 trong sắc phục công an bắt khiêng lôi trên đường như súc vật. Trước khi bị ném lên xe bus, 4 chiến sĩ “thi hành công vụ” này vẫn giữ chặt tay chân chàng thanh niên như bắt lợn, để một người khác ngang nhiên co chân đạp dã man vào giữa mặt.

Người bị bắt giữ, khiêng lôi như súc vật và bị đạp dã man vào giữa mặt là một thanh niên đi biểu tình ôn hòa chống Trung Quốc gây hấn và xâm phạm biển đảo Việt Nam. Còn tác giả của cú đạp dã man kia theo thông tin tố cáo trên nhiều trang mạng là viên Đại úy đội phó an ninh Công an quận Hoàn Kiếm, Hà Nội.

Dư luận phẫn uất. Không chỉ trên các trang mạng trong nước mà nhiều hãng truyền thông thế giới cũng lên án hành động trấn áp dã man này.

Trong khi báo chí trong nước, không có bất cứ một dòng nào đưa tin hay tỏ thái độ. Công an Hà Nội và cả Bộ Công an cũng không nghe ai lên tiếng, khẳng định có đúng đó là một sĩ quan Công an và quan điểm, thái độ cũng như cách xử lý của lãnh đạo ngành Công an trước hành vi man rợ này ra sao?

Mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật. Cái tát của cô gái dù chỉ là tát vào… mũ bảo hiểm cũng bị khởi tố, bị xem là hành vi phạm tội “chống người thi hành công vụ”, thì việc bắt khiêng như súc vật một thanh niên vô tội (thậm chí họ đang thể hiện lòng yêu nước), cùng cú đạp dã man kia có đáng bị lên án và khởi tố?

Tôi biết, sự bình đẳng này nằm mơ cũng không thấy. Có thể (nếu không muốn nói là chắc chắn) hành vi bắt khiêng người vô tội như súc vật và cú đạp dã man vào mặt dân như thế sẽ chẳng bao giờ bị xem là “tội”.

Không kết tội được, nhưng hình ảnh người Công an nhân dân trong mắt dân (và cả dư luận thế giới nữa) sẽ thế nào sau những hành động trấn áp quá súc vật và dã man này?

Nhìn ở nghĩa đó, cú đạp súc vật kia như đang đạp vào chính uy danh của ngành Công an. Có thể chàng thanh niên dễ tính, biết nhẫn nhục và đầy lòng vị tha kia không đau. Nhưng chẳng lẽ ngành Công an không thấy đau trước cú đạp bất nhân này? Chẳng biết có ai đau không, nhưng thấy tất cả từ lãnh đạo Công an quận Hoàn Kiếm, Công an Hà Nội đến lãnh đạo Bộ Công an đều im lặng.

Chẳng biết có phải vì quá bức xúc nên cực đoan hay không, nhưng trong bài “Cú đạp dã man vào lòng yêu nước” tôi đã viết: Cú đạp dã man ấy đã đạp đứt tan chữ “nhân dân” trong cái tên của nó.
_______________
Bạn đọc bấm xem 2 đoạn video để dễ bề so sánh đối chiếu “tội” tát Công an và cú đạp dã man vào lòng yêu nước:

cg.gif cg.gif cg.gif
Một kỷ niệm buồn
July 22, 2011 at 7:25 AM

Tưởng Năng Tiến

Biết nhục không phải là điều đáng sợ, trái lại, khi nói về dân tộc mình, không hiểu sao tôi cứ rùng mình ghê sợ trước một thái độ hơn hớn tự đắc” – Hà Sĩ Phu
Ngày 05 tháng 4 năm 2011, trên blog Một Cửa Sổ Nhìn Ra Thế Giới, có bài viết “Liên Xô đã nói dối về chuyến bay vào vũ trụ của Yuri Gagarin vào năm 1961” (“Soviet Union lied about 1961 Yuri Gagarin space mission”) của Andrew Osborn – Phạm Nguyên Trường chuyển ngữ – toàn văn như sau:
“Các nhà lãnh đạo Liên Xô đã nói dối về thành công của chuyến bay lịch sử của Yuri Gagarin (1934-1968) vào vũ trụ vào năm 1961 và che dấu sự kiện là ông đã nhảy dù xuống địa điểm cách nơi dự kiến hơn 200 dặm, một cuốn sách vừa được xuất bản tiết lộ như thế.”
“Liên Xô đã trình làng sứ mệnh lần đầu tiên đưa được người lên vũ trụ như là một đòn tuyên truyền quan trọng nhất trong thời kì chiến tranh lạnh, đã mô tả nó như là một thành tựu không một vết gợn của hệ tư tưởng cộng sản.”

“Nhưng một cuốn sách mới vừa được xuất bản trước lễ kỉ niệm lần thứ 50 chuyến bay nổi tiếng của Gagarin đã tiết lộ rằng các nhà khoa học đã hai lần tính sai địa điểm nơi ông nhảy dù, vì vậy mà không có ai đón tiếp ông khi ông chạm đất tại một nơi nằm cách Moskva 500 dặm về phía Nam.”

“Trong suốt nhiều năm ròng sách báo Liên Xô đều tuyên bố rằng Yuri Gagarin và bộ phận tiếp đất của tàu Vostok đã hạ cánh đúng địa điểm dự kiến”, tác phẩm 108 phút làm thay đổi thế giới viết như thế.”

“(Nhưng) thông tin này khác xa sự thật”, tác giả nói thêm, vì các nhà lập kế hoạch vũ trụ của Liên Xô dự định rằng ông sẽ hạ cánh cách đó 250 dặm nữa về phía Nam. Thế là không có ai đợi và tìm Yuri Gagarin ở đó. Vì vậy mà việc đầu tiên ông phải làm sau khi tiếp đất là tìm người và phương tiện thông tin để nói với cấp trên là ông đang ở đâu”.
“Liên Xô còn nói dối về cách tiếp đất, họ tuyên bố rằng ông ngồi trong khoang tiếp đất, nhưng thực ra là ông đã nhảy dù ra ngoài. Lí do để họ nói dối – cuốn sách viết – là để tránh qui định nghiêm ngặt, không cho họ chính thức đăng kí chuyến bay vào kỉ lục thế giới.”
“Cuốn sách, do nhà báo Nga tên là Anton Pervushin chấp bút, còn công bố một bức thư rất cảm động gửi cho gia đình của Gagarin ngay trước khi ông lên đường thực hiện nhiệm vụ, trong đó ông có nói đến sự hữu sinh hữu tử của chính mình và bảo vợ ‘chớ có chết vì buồn’ nếu ông không trở về.
Ông nói rằng ông hi vọng là họ sẽ không bao giờ phải đọc bức thư này.”
“Nhưng đôi khi người ta có thể trượt chân ngay trên đất bằng và gãy cổ”, ông viết. “Một cái gì đó cũng có thể xảy ra ở đấy. Nếu điều đó xảy ra thì anh xin em, Valyusha (tên thân mật của vợ ông), hãy đừng chết vì buồn. Dù thế nào thì cuộc sống cũng là cuộc sống và chẳng người nào có thể bảo đảm rằng ngày mai một chiếc ô tô không kết liễu cuộc đời của anh ta”. Có thể hiểu được vì sao ông lại viết bức thư từ biệt này. Năm 1957 các nhà khoa học Liên Xô đã đưa lên vũ trụ một con chó hoang tên là Laika, và chỉ sau vài giờ là nó đã chết vì nóng quá. Cuối cùng, vào năm 1968 bà vợ của Gagarin đã đọc bức thư đầy xúc động của chồng mình, đấy là sau khi ông chết trong một tai nạn hàng không đầy bí hiểm khi mới ở tuổi 34.”

Trời, tưởng gì chớ chết vì những tai nạn (“đầy bí hiểm”) là chuyện vẫn xẩy ra hàng ngày ở huyện, trong những xã hội cộng sản. Còn chuyện Yuri Gagarin vẫn ngồi trong khoang phi thuyền khi đụng đất, hay đã nhẩy dù – cách nơi dự tính 200, hay 2,000 dặm – đều là chuyện nhỏ.

Nó nhỏ lắm, nhỏ còn hơn con thỏ đối với những người cộng sản. Nói láo là nghề của họ. Họ đã từng dối trá cả hàng trăm ngàn chuyện tầy trời khác nữa, chớ sự sai lệch về khoảng cách chỗ phi hành gia nhẩy dù – so với nơi dự kiến – thì đâu có nhằm nhò gì (ba cái chuyện lẻ tẻ) để phải làm rầm rĩ, mấy cha.

Sự kiện chính là Yuri Gagarin – thực sự – đã bay vô vụ trụ, rồi an toàn trở về, mới là điều đáng kể, dù theo Gerard De Groot đây chỉ là một chuyến bay vô ích. Nó chỉ mang lại chút sĩ diện hảo cho Liên Xô (hồi đó) chớ không có tí gía trị thực dụng nào hết trơn hết trọi. Tác giả Dark Side of the Moon còn ví von một cách giễu cợt rằng:
“Chiến công của Gagarin chỉ là một màn trình diễn đẹp mắt, bắt chước những trò mạo hiểm theo kiểu ‘Sơn Đông mãi võ’ mà thôi” (Gerard De Groot. “Yuri Gagarin: Waste of space?” The Telegraph, March 28, 2011. Trans. Phạm Minh Ngọc).

Chi tiết duy nhất đáng nói, trong cuốn sách mà Anton Pervushin chấp bút (theo thiển ý) có lẽ là bức thư gửi lại cho gia đình của Gagarin, trước chuyến bay, với lời dặn dò vợ rằng “chớ chết vì buồn” nếu ông đi (luôn) vào vũ trụ không cùng!

Thiệt là cảm động, dù nghe có vẻ hơi bị tạch tạch sè và không được đúng đường lối chính sách gì cho lắm. So với đồng nghiệp thì phi hành gia Phạm Tuân của Việt Nam chấp hành nhiệm vụ nghiêm túc và bài bản hơn nhiều.

Trong chuyến du hành không gian vào ngày 23 tháng 7 năm 1980, ông không để lại nhật ký, hay thư từ (vớ vẩn) gì ráo cho bất cứ ai. Ông cũng không mang theo hình ảnh cha mẹ, vợ con hay anh chị em gì hết trơn hết trọi.

Hành trang lên đường của Phạm Tuân, do chính ông cho biết: “Tôi mang theo quốc kỳ, quốc huy, chân dung của bác Hồ, bản tuyên ngôn độc lập do bác viết, di chúc bác để lại, cùng với một túi đất của quảng truờng Ba Ðình (nơi xây lăng của Hồ Chí Minh) và nhiều phù hiệu nữa…” (Vietnam Marks Anniversary Of Giant Leap – BBC News).

Chớ vội kết luận rằng Phạm Tuân có (hơi) nhiều máu cải lương, hay thuộc loại người lẩm cẩm. Đi “quá giang” lên vũ trụ là chuyện (xưa nay) hiếm. Do đó, hành lý của đương sự lỉnh kỉnh hơn mức cần thiết là chuyện (phải) được thông cảm.

Phóng viên của Tuần Báo Tuổi Trẻ, Nguyễn Dũng Sĩ, còn cho biết thêm rằng ngoài chân dung bác Hồ – bữa đó – Phạm Tuân còn mang theo “một tấm ảnh của Tổng Bí Thư Lê Duẩn” nữa cơ.

Thiệt là quá đã, và… quá tải!

Tưởng tượng với chừng đó thứ của nợ (hoàn toàn vớ vẩn, và rất nặng phần trình diễn: đất cát, huy hiệu, huy chương, di chúc, tuyên ngôn độc lập, hình ảnh của qúi vị lãnh tụ kính yêu) mà ngày trở về Phạm Tuân cũng gặp “sự cố kỹ thuật” như Gararin – nhẩy dù cách nơi dự tính đến hơn 200 dặm – thì thiệt là lôi thôi lớn, lôi thôi lâu, và lôi thôi lắm, đúng không?

May là Phạm Tuân đã trở về suôn sẻ, và được đón tiếp tưng bừng – theo như tường thuật của báo Công An Nhân Dân, số ra ngày 4 tháng 2 năm 2011:
“Giây phút trở về với mặt đất cũng là những giây phút hạnh phúc thiêng liêng. Ông và Gorbatco trở về trong vòng tay chào đón trìu mến của nhân dân Liên Xô. Tổng Bí thư BCH TW Đảng Cộng sản Liên Xô Brêgiơnhép đã gắn lên ngực ông Ngôi Sao Đỏ và danh hiệu Anh hùng Liên Xô và Huân chương Lênin.
Ngày ông trở về Việt Nam, người dân đứng suốt dọc con đường từ sân bay Gia Lâm về Hà Nội với những bức ảnh chân dung Phạm Tuân, cờ hoa, biểu ngữ chào đón. Lúc đó ông thấy một cảm xúc xúc động đến nghẹt thở cứ dâng tràn trong lòng.”

Phạm Tuân và Gorbatco. Nguồn: CAND Online

Dù không có mặt ở Hà Nội – vào ngày lịch sử này – và dù đang sống dấm dúi ở một đầu đường hay xó chợ (nào đó) tận miền Nam xa xôi, nhà thơ Bùi Giáng cũng xúc cảm đến độ bật lên hai câu thơ bất hủ:
Hoan hô đồng chí Phạm Tuân
Khi không anh bỗng nhẩy tưng lên trời!
Ba mươi năm sau, sau ngày “anh bỗng nhẩy tưng lên trời,” TTXVN đi tin:
“Chiều 19/7, Đại sứ quán Việt Nam tại Nga đã tổ chức kỷ niệm lần thứ 30 ngày thực hiện thành công chuyến bay vũ trụ Việt-Xô (23/7/1980-23/7/2010). Phát biểu tại buổi lễ, Đại sứ Bùi Đình Dĩnh nêu rõ chuyến bay chung thành công vào vũ trụ từ ngày 23 đến 31/7/1980 trên tàu Liên hợp-37 của Việt Nam và Liên Xô với sự tham gia trực tiếp của hai nhà du hành Phạm Tuân và Victor Gorbatko, đã trở thành sự kiện lịch sử đối với nhân dân Việt Nam.”

Tôi e rằng đối với phần lớn dân Việt Nam thì cái mà ông Đại sứ Bùi Đình Dĩnh mệnh danh là “sự kiện lịch sử” này, xem ra, chả là cái đinh gì cả – trong mọi lãnh vực. Vài chuyện tiếu lâm sau đây sẽ minh chứng điều đó.

Truớc hết là lãnh vực khoa học:
Từ phi thuyền buớc ra, với hai mu bàn tay sưng vù, Phạm Tuân vội vàng xin đi khám bệnh. Bác sĩ hỏi:
– Sao tay đồng chí có nhiều vết đỏ và vết bầm như vậy ?

– Em bị mấy thằng phi hành đoàn liên Xô chúng đánh vào tay liên tục…

– Sao lại thế ?

– Một phần cũng lỗi tại em. Tại em thấy cái gì cũng lạ, cũng muốn rờ thử cho biết nên chúng bực mình.”

Trong lãnh vực kinh tế, chuyến đi của Phạm Tuân cũng để lại nhiều giai thoại thú vị. Xin đơn cử một:

“Chuyến bay vào không gian lần thứ hai của Phạm Tuân được tổ chức không kém phần đình đám. Ðại diện tất cả các nuớc xã hội chủ nghĩa anh em đều đuợc mời đến chứng kiến. Chả may, có trục trặc kỹ thuật nên nên đã quá muời phút theo thời biểu mà phi thuyền vẫn cứ nằm im trên giàn phóng. Hốt hoảng, tất cả chuyên viên kỹ thuật cừ khôi nhất của khối cộng liền đuợc điều đến xem xét, tìm cách sửa chữa nhưng vô hiệu. Ngồi trên khán đài Lê Duẩn sốt ruột vẫy tay gọi Phạm Tuân lại gần, ghé tai nói nhỏ vài câu. Phạm Tuân chui trở vào vào phi thuyền. Không bao lâu, ông ta trở ra và buồn bã tuyên bố:
– Xong rồi!
Quả nhiên là xong thật. Phi thuyền bỗng phun khói lửa tùm lum rồi vọt lên không trung trong nháy mắt, trước sự ngạc nhiên và thán phục của đám đông. Với rất nhiều nghi ngại, Gorbachev quay sang Lê Duẩn:

– Tụi bay hay quá há ?

– Dạ, có hay ho mẹ gì đâu anh. Chả qua vì chúng em đói quá, thế thôi.

– Mày nói sao chớ? Rõ ràng là mày ‘bỏ nhỏ’ có vài câu là thằng Phạm Tuân nó sửa được cái phi thuyền, vụ này thì có mắc mớ gì đến chuyện đói với no?

– Chật…thì em chỉ nói với nó là cái cục ‘chip’ hay cục sắt gì đó mà nó gỡ ở đầu máy phi thuyền trong chuyến bay lần rồi tụi em đã mang đi dọ giá ở chợ trời Sài Gòn rồi. Không có ma nào nó thèm mua cả, nên thôi mang ráp lại cho nguời ta đi!”

Cuối cùng, về phương diện chính trị, đảng Cộng Sản Việt Nam cũng không có thêm được bao nhiêu “uy tín”– sau chuyến bay lịch sử của Phạm Tuân:

“Lần thứ ba, Phạm Tuân bay chung với một con khỉ. Chuyến bay đuợc trực tiếp truyền thanh và truyền hình cho mọi nguời xem về những hoạt động của phi hành đoàn. Khán thính giả được cho biết rằng khi nào cái nút đỏ nhấp nháy và những tín hiệu hoặc âm thanh từ cái máy đỏ phát ra là lúc con khỉ đang làm việc. Còn cái nút xanh và máy màu xanh thuộc về Phạm Tuân.
Từ sáng đến trưa nút đỏ nhấp nháy lia lịa, con khỉ làm việc túi bụi. Quá trưa, nút xanh mới bắt đầu chớp chớp nhẹ nhàng mấy cái. Có nguời chờ mãi nên sốt ruột lên tiếng:
– Bây giờ mới đến lượt đồng chí ấy đấy.
Ngay sau đó, có tiếng Phạm Tuân rè rè trên máy:
– Ðã đến giờ ăn trưa của khỉ. Chúng tôi xin tạm ngưng hoạt động trong giây lát.
Rồi đèn đỏ lại tiếp tục chớp nháy không ngừng. Mãi đến chiều, đèn xanh mới bật lên. Khán thính giả lại ngong ngóng chờ xem. Ðèn xanh chớp đúng ba cái thì có tiếng của Phạm Tuân:
– Ðã đến giờ ăn tối của khỉ. Xin cho thêm một ly nước và hai quả chuối nữa. Chúng tôi lại xin tạm ngưng hoạt động trong mười lăm phút.
Quá thất vọng, có nguời đã phải thốt lên:
– Thì ra nó đi làm bồi cho khỉ. Bố khỉ!”
Những mẩu chuyện cười (buồn) vừa được ghi lại không phải để cười chơi, cũng không phải để chọc ghẹo ai đâu mà chỉ để minh chứng một điều giản dị: “thái độ hơn hớn tự đắc” không phải là thuộc tính của dân tộc Việt, như bác Hà Sĩ Phu lo ngại, đó chỉ là “đặc tính” của một số ít người Việt (không được bình thường) mà thôi.

cg.gif cg.gif cg.gif
Việt Nam – lạm phát thứ 2, tăng trưởng thứ 16 thế giới
July 22, 2011 at 7:19 AM
Theo: Blog Trần Vinh Dự (VOA)

Theo thống kê của Trading Economics, Việt Nam hiện có tốc độ lạm phát cao thứ 2 thế giới sau Venezuela và có tốc độ tăng trưởng cao thứ 16 trên thế giới, sau một lọat các cỗ máy kinh tế quen thuộc như Singapore, Trung Quốc, Ấn Độ, Indonesia…

Với số liệu được cập nhật tới cuối tháng 06 năm nay, Trading Economics cung cấp thông tin chi tiết về quy mô GDP, lạm phát, lãi suất, thất nghiệp, tăng trưởng GDP, tỷ lệ nợ công trên GDP, tỷ lệ thâm hụt ngân sách trên GDP… cho khoảng 80 nền kinh tế lớn nhất trên thế giới. Việt Nam cũng nằm trong danh sách này.

Xét về quy mô GDP, Trading Economics tính toán Việt Nam có khoảng US$90 tỷ GDP, xếp hàng thứ 59. Điều này có vẻ thấp hơn con số mà nhiều người vẫn nghĩ là US$104 tỷ GDP và xếp thứ 58. Có lẽ đây là tính toán của Trading Economics sau khi Việt Nam phá giá đồng VNĐ vào đầu năm nay.

Về tốc độ tăng của lạm phát, CPI cuối tháng 06 của năm nay so với cùng kỳ năm trước đã tăng tới 20,82%. Đây là con số cao thứ nhì trên thế giới sau mức 23,60% của Venezuela và cách rất xa mức thứ 3 của thế giới là 14,63% của Angola. Vì tăng trưởng CPI của Venezuela đang trên đà chậm lại đáng kể, nếu Việt Nam không tiếp tục kềm chế được đà tăng CPI từ nay tới cuối năm thì Việt Nam có thể vượt Venezuela để trở thành đứng đầu thế giới về lạm phát.

Nguồn: Trading Economics

Về tốc độ tăng trưởng kinh tế, Việt Nam chỉ đứng thứ 16 với mức tăng trưởng 5,67% so với cùng kỳ năm trước. Tốc độ tăng trưởng GDP ngoạn mục nhất do Singapore nắm giữ với con số 22,50%. Mặc dù tăng trưởng với hai con số như vậy, lạm phát ở Singapore chỉ có 4,5%. Trung Quốc giữ vị trí thứ 2 về tăng trưởng GDP với con số 9,5% trong khi lạm phát ở nước này đang ở mức 6,4%.

Trong nhiều năm qua, mục tiêu tăng trưởng kinh tế vẫn được coi là mục tiêu số một của Việt Nam. Trong số nhiều lý do dẫn tới điều này, có một lý do quan trọng là nó được coi là một chỉ số hàng đầu để đo năng lực của nhà nước. Tuy nhiên, từ đầu năm tới nay, đặc biệt là từ sau quý 1, mục tiêu đó tạm thời bị đẩy xuống nhường chỗ cho ưu tiên ổn định vĩ mô. Nhà nước đã thực hiện thắt chặt tiền tệ và tài khóa nhằm ổn định lại giá trị của đồng tiền. Tốc độ tăng trưởng kinh tế vì thế đã bị thấp hơn so với kế hoạch đề ra hồi cuối năm 2010.

Mặc dù cho tới nay Việt Nam đã đạt được một số thành tựu nhất định như lạm phát đã hạ bớt nhiệt, sức ép tỷ giá cũng giảm (mặc dù việc giảm này cũng có phần vì các biện pháp hành chính), lãi suất cũng đang trên đà hạ giảm. Tuy nhiên, chiếc nồi hơi kinh tế vĩ mô vẫn đang trong tình trạng chịu áp lực rất cao và nguy cơ bùng nổ vẫn có thể xảy ra bất kỳ lúc nào.

cg.gif cg.gif cg.gif
Xã hội học chiến tranh
July 22, 2011 at 7:15 AM

Ghi chép từ một công trình nghiên cứu xã hội học Nga
Theo blog Vương Trí Nhàn

Lời dẫn của Vương Trí Nhàn: Nếu đọc bài viết Bối cảnh lịch sử Việt nam giai đoạn 1558-1802 tập san Nghiên cứu Huế tập VII, NXB Thuận Hóa 2010, ở tr 93-95, người ta sẽ thấy nhà sử học Nguyễn Hữu Châu Phan cho biết:

“Họ Nguyễn trong lãnh thổ Đàng Trong từng dùng chính sách táo bạo biến hết dân làm binh”.

“Một tu viện trưởng là Choisy, đến Đàng Trong vào năm 1656 nhận xét: “Người Đàng Trong chỉ sống với chiến tranh.”

“Thích Đại Sán, một nhà sư Trung quốc cũng có mặt thời ấy thì ghi nhận là trong nước[ Đàng Trong], hay bàn việc võ bị, chẳng chuộng văn đức”.

“Ông này còn kể “hỏi chuyện biết rằng trong nước trăm thứ thợ đều do quân nhơn làm. Mỗi năm vào khoảng tháng ba tháng tư quân nhơn đi các làng, bắt dân từ 16 trở lên, những người thân thể cường tráng, đóng gông lại bằng một cái gông tre, hình như cái thang, nhưng hẹp hơn, để giải về phủ sung quân; vào quân đội rồi mỗi người bắt chuyên học một nghề… có chiến tranh đem ra đánh giặc, lúc vô sự ở theo vương phủ làm xâu… Những dân còn lại ở nhà toàn gầy yếu tàn tật chẳng có mấy người mạnh mẽ“.

Cả Đàng Ngoài thời ấy cũng được tổ chức để sẵn sàng chinh chiến. Nhiều tài liệu của các giáo sĩ phương Tây gọi các chúa Trịnh là các tướng quân, các đại nguyên súy…

Nhưng đó không phải là đặc điểm riêng của thế kỷ XVII – XVIII. Mà trên nét lớn, phải nhận là tình hình chung của dân mình xứ sở mình quốc gia mình kéo dài suốt cả trường kỳ lịch sử. Có cảm tưởng như trong quá khứ, trong phần lớn thời gian tồn tại, cộng đồng chúng ta sống như một đạo quân hơn là một xã hội bình thường. Hoặc đó là một xã hội quân sự hóa hơn là xã hội dân sự.

<p

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: