7/19 TIN TƯC HANG NGAY


grayCorner-TL.gif cg.gif grayCorner-TR.gif
cg.gif cg.gif cg.gif
Người biểu tình 17/07 kể chuyện
July 19, 2011 at 6:00 PM
Hình ảnh trấn áp biểu tình 17/07

Theo: BBC

Cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội sáng Chủ nhật 17/07 tuy không nhiều người tham gia bằng những lần trước, nhưng cũng gây chú ý vì nhiều lẽ.

Một trong các yếu tố là cách hành xử bị tố cáo là “thô bạo” của các nhân viên công quyền đối với người biểu tình.

Một người biểu tình, blogger có nick Đông Hải Long Vương, nhận mình chính là thanh niên bị bốn công an viên xách chân tay kéo đi trong bức ảnh gây chấn động đang lưu truyền trên mạng.

Khi bị bắt, blogger này đang có mặt trong đoàn biểu tình đi qua đoạn đường tàu hỏa gần phố Điện Biên Phủ.

Blogger Đông Hải Long Vương viết trên blog của Tiến sỹ Nguyễn Xuân Diện rằng anh “đã bị khống chế như con lợn… mấy đồng chí công an còn đạp (sút) tổng cộng 4 phát. Đạp từ trên đạp xuống trong lúc mình đang còng queo”.

“Trong đó có 2 phát được ăn bánh “giầy” vào mồm. Một phát trượt qua cổ. Một phát vào ngực.”

Sau đó, chính blogger này chia sẻ với BBC: “Tôi chỉ là một người bình thường mà thôi. Tôi không phải là người nhân cơ hội để nổi đình nổi đám như một số nhân vật có hơi hướng tới hoạt động dân chủ.”

“Tất cả chỉ là sự bất đắc dĩ mà xuống đường.”

Theo blogger Đông Hải Long Vương, anh đã từng xuống đường hai lần năm 2007 và 5 lần trong tháng 6-7/2011.

Trước cuộc tuần hành một ngày, tôi đã biết cuộc trấn áp sẽ rất phũ phàng. Một cán bộ an ninh cũng đã nhắc nhở tôi về tình hình chung và của cả cá nhân tôi. Cho nên sự việc đến thì tôi cũng thấy bình thản.

Blogger Đông Hải Long Vương

“Trước cuộc tuần hành một ngày, tôi đã biết cuộc trấn áp sẽ rất phũ phàng. Một cán bộ an ninh cũng đã nhắc nhở tôi về tình hình chung và của cả cá nhân tôi. Cho nên sự việc đến thì tôi cũng thấy bình thản.”

Anh cho BBC biết: “Mấy cái chuyện đánh đập, xúc phạm này thực sự đối với tôi chỉ là phủi bụi. Làm việc lớn thì đến mạng sống người ta còn chẳng tiếc, huống hồ mới trấn áp vớ vẩn thế này mà đám trí thức, dân chủ bề ngoài đã làm um củ tỏi lên thì tôi thấy buồn cười”.

Tuy vậy, blogger Đông Hải Long Vương nói sau cuộc biểu tình anh cảm thấy buồn. “Buồn cho Đảng Cộng sản, buồn cho đám an ninh, mật vụ nhưng cũng buồn cho thân phận dân đen, hèn yếu, nhu nhược nên dân tộc ta mới nên nông nỗi này…”

“Buồn vì cách ứng xử của an ninh đã đành mà cả phía trí thức, người đi biểu tình vẫn còn ít… thế thì dân tộc ta mãi không ngóc đầu lên dậy được với xu thế văn minh của thế giới.”

Cựu chiến binh

Một người biểu tình khác, cựu chiến binh Nguyễn Tường Thụy, 60 tuổi, cho hay ông đã chứng kiến cảnh blogger Đông Hải Long Vương bị cảnh sát lôi lên chiếc xe buýt để chở đi Mỹ Đình cùng hàng chục người khác.

“Cậu thanh niên ấy bị họ ném bịch một phát lên xe rồi nằm xoài ra. Lúc đó tôi đã ngồi trên xe rồi. Một lúc sau thì cậu này nhổm dậy được.”

Quang cảnh cuộc biểu tình 17/07

Ông Nguyễn Tường Thụy thuật lại những gì ông chứng kiến: Theo thông báo ở trên mạng là 8.30 sáng sẽ tổ chức biểu tình ở Điện Biên Phủ, 8.30 tôi đến và tôi đã thấy mọi người bắt đầu đứng vào hàng ngũ ở ngã ba Nguyễn Tri Phương và Điện Biên Phủ.

Mọi người xếp hàng rất trật tự và trưng biểu ngữ, hô khẩu hiệu.Thành phần chủ yếu là thanh niên và một số những người lớn tuổi như tôi và một số nhân sỹ trí thức nữa.

Thấy vậy, tôi cũng đứng luôn vào hàng. Thanh niên và mọi người hô khẩu hiệu tại chỗ được một lúc thì cảnh bắt bớ diễn ra.

Chúng tôi bị tách làm hai đoàn. Đoàn khác bao gồm chủ yếu là nhân sỹ trí thức, họ bảo nhau đi đến Nhà Hát Lớn và đi bằng nhiều phương tiện.

Còn đoàn chúng tôi bị đưa đến Công an Mỹ Đình, cũng có nhiều nhân sỹ trí thức, các em thanh niên, sinh viên và cả những người lớn tuổi.

BBC: Thưa, ông có nhận xét gì về thái độ của các nhân viên công quyền trong cuộc biểu tình hôm Chủ nhật?

Ông Nguyễn Tường Thụy: Cần phải phân biệt là có những người chỉ đạo và có những người thực hiện. Những người chỉ đạo không trực tiếp hành động. Còn những người trực tiếp bắt bớ thì rất là hung hăng, ăn nói thì vô giáo dục, chửi bới và đánh đập dân biểu tình.

Khi mà họ bắt chúng tôi, họ không nói lý do gì cả.

Đặc biệt là các hành động như lôi, đánh, đẩy, đưa lên xe như thế, tôi thấy việc đối xử với đồng bào mình quá tồi tệ.

Khi họ đưa chúng tôi đến công an Mỹ Đình, về mặt thái độ họ không có biểu hiện gì hung hăng như lúc chúng tôi ở Điện Biên Phủ.

Sau đó, họ thẩm vấn mọi người, chủ yếu là ghi tên tuổi và địa chỉ cụ thể chứ họ không có động thái nào chửi bới chúng tôi như trước, cũng không có gì đe dọa.

Họ không đe dọa nhưng họ khuyên chúng tôi là không nên tiếp tục biểu tình vì đã có chính phủ lo.

BBC: Và trả lời của ông đối với lời khuyên này là gì?

Ông Nguyễn Tường Thụy: Tôi có trả lời là chính phủ phản ứng yếu ớt trước sự hung hăng gây hấn của chính phủ Trung Quốc cho nên là chúng tôi biểu tình hỗ trợ hậu thuẫn cho chính phủ.

Chúng tôi hưởng ứng lời Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phát biểu ở Nha Trang về vấn đề chủ quyền lãnh thổ. Chúng tôi làm vì muốn bảo vệ đất nước, bảo vệ ngư dân Việt Nam. Chúng tôi nói nhỏ nhẹ như vậy thôi.

Thực ra khi thẩm vấn thì rất nhanh vì chủ yếu có rất nhiều người đã bị biết tên và quen mặt. Chủ yếu họ hỏi về tên tuổi và địa chỉ để lập danh sách gồm 46 người là ai và ở đâu.

Chúng tôi hưởng ứng lời Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phát biếu ở Nha Trang về vấn đề chủ quyền lãnh thổ. Chúng tôi làm vì muốn bảo vệ đất nước, bảo vệ ngư dân Việt Nam.

Cựu chiến binh Nguyễn Tường Thụy

Việc này diễn ra nhanh nhưng chúng tôi ở lại lâu, suốt buổi sáng, là do chúng tôi đấu tranh phải mang xe đưa chúng tôi về chỗ họ bắt chúng tôi.

Sau khi biết rằng họ không cho xe, chúng tôi mới đi về và tiến hành biểu tình tiếp. ”

BBC: Lần sau có biểu tình, ông có tiếp tục tham gia không, thưa ông?

Ông Nguyễn Tường Thụy: Điều này thì chúng tôi không dám chắc. Hôm nào có điều kiện thì tôi sẽ đi. Hôm nào vướng bận thì thôi. Nhưng tôi hy vọng là tôi sẽ được tham gia biểu tình tuần tới nếu mọi người có lưu tâm và hô hào trên mạng.

Tấm biểu ngữ gây tranh cãi

BBC cũng đã hỏi chuyện Tiến sỹ Đỗ Xuân Thọ từ Hà Nội, người nói ông đã “bị bắt hai lần”.

Tiến sỹ Đỗ Xuân Thọ: Lần thứ nhất là hôm mùng 10/07, tôi không chịu nổi vì bức xúc về việc công an đàn áp biểu tình, rồi Trung Quốc nó lộng hành quá cho nên tôi quyết định xuống đường cùng các cháu sinh viên.

Thế nhưng, khi vừa mới đến tôi đã bị bắt và bị hỏi cung rất dữ dội. Cả đoàn chúng tôi đã đấu tranh rất nghiêm chỉnh và xác định là chúng tôi là những người không có tội.

Lần thứ hai là hôm 17/07 sau khi có kêu gọi của các nhóm yêu nước. Tôi chuẩn bị kỹ càng hơn với khẩu hiệu mà tôi và các đồng đội của tôi đã nghiền ngẫm nhức đầu là muốn giải quyết vấn đề xâm chiếm của Trung Quốc phải chung sức với Mỹ, Nhật, Ấn Độ và EU để “xé Trung Quốc ra thành nhiều quốc gia độc lập”.

BBC: Vâng, tấm biểu ngữ của ông đã gây ra khá nhiều tranh luận trên các diễn đàn mạng, thưa ông. Một số người nói ông đang nhằm vào phá hoại nền hòa bình của Trung Quốc, chứ thông điệp vì biển đảo Việt Nam qua đó lại bị loãng đi.

Tiến sỹ Đỗ Xuân Thọ: Không, đấy là những chính khách nói. Tôi cam đoan là với các lực lượng ngầm ở Mỹ, Nhật, Ấn Độ và ở EU thì đó là một khát khao không bao giờ nói ra nhưng họ cũng đều muốn xé Trung Quốc ra làm nhiều quốc gia độc lập.

Và đấy cũng là ước vọng của nhân dân Trung Quốc.

Tiến sỹ Thọ và tấm biểu ngữ gây tranh cãiTS Đỗ Xuân Thọ biện minh cho khẩu hiệu gây tranh cãi trong cuộc biểu tình

Theo nhóm chúng tôi nghiền ngẫm trong ba năm thì đấy là cách giải quyết triệt để nhất mối hiểm họa phương Bắc đối với Việt Nam.

Tôi nghĩ khẩu hiệu của tôi là đánh trúng vào huyệt đạo của Trung Quốc và cái đó làm Bắc Kinh cực kỳ sợ sệt và cực kỳ kinh hãi.

Một khẩu hiệu nữa mà tôi ưng ý là ‘Sự bành trướng của Trung Quốc ảnh hưởng đến an ninh và hòa bình thế giới’. Đấy là khẩu hiệu nhẹ nhàng hơn khẩu hiệu của chúng tôi.

BBC: Không khí cuộc biểu tình ở cả hai bên, theo ông trải nghiệm, là như thế nào?

Tiến sỹ Đỗ Xuân Thọ: Tôi bị gãy chân từ trước nên công an họ giật cái biểu ngữ ra khỏi người tôi và đẩy lên xe cùng với một sốngười khác. Sau đó, chúng tôi xuống đồn công an Mễ Trì thì cuộc đấu tranh ở đấy thật tuyệt vời.

Trong số người bị bắt có một phụ nữ đi khám bệnh bị đưa lên xe vô cớ. Xuống đến nơi thì bà này chửi um lên và nói rằng đã như thế thì Chủ Nhật tuần sau bà cứ đi biểu tình với những người yêu nước.

Ngoài ra còn có hai cháu bé tiểu học bị bắt. Tôi hỏi các cháu làm sao bị bắt, bố mẹ các cháu đâu thì các cháu nói chúng cháu bỏ học để đi biểu tình cùng với các ông các bà, với các chú các bác.

Tôi nhận xét rất trung thực như thế này. Họ làm rất căng trên ĐSQ Trung Quốc để chứng tỏ cho TQ thấy rằng họ đàn áp cuộc biểu tình rất cứng rắn.

Nhưng mà xuống đến chỗ tiếp đón thì họ lại dùng những lời lẽ là: “Mời các bác xuống đây để nói chính kiến của mình chứ ở trên đó nóng lắm”.

Tôi thấy xuống công an Mỹ Đình thì không ai bị đánh đập. Mọi người đều tỏ ra rất phẫn nộ, thậm chí có những lời lăng mạ độc địa nhưng công an ở dưới Mễ Trì tỏ ra khá là nín nhịn.

cg.gif cg.gif cg.gif
Trung Quốc vỡ mộng xe lửa cao tốc
July 19, 2011 at 5:51 PM
Tàu cao tốc Trung Quốc Tàu cao tốc Trung Quốc

Lê Phước (RFI)

Tuyến tàu hỏa cao tốc Bắc Kinh-Thượng Hải, niềm tự hào của chính phủ Trung Quốc, mới vừa được khai trương rầm rộ hồi cuối tháng 6 rồi, thế mà đã vấp phải nhiều sự cố. Nhật báo Le Monde phân tích sự việc này với bài nhận định «Trung Quốc lúng túng trước những trục trặc của hệ thống đường sắt cao tốc».

Bài báo mở đầu bằng lời lẽ mỉa mai : « Viễn cảnh bị mất mặt (của Bắc Kinh) sẽ không còn xa nữa ». Những « tai họa » của tuyến đường sắt cao tốc Bắc Kinh-Thượng Hải đang trở thành đề tài phê phán khắp nơi ở Trung Quốc. Báo chí thì phẫn nộ, còn chính quyền chạy vạy để hạn chế tối đa thiệt hại.

Tuần rồi, xe lửa trên tuyến đường này nhiều lần bị hư hỏng. Trên các diễn đàn Internet và trên báo chí, đầy rẫy những lời kể của các nhân chứng về các vụ hư tàu hỏa. Hôm thứ sáu, bộ Đường sắt đã phải hứa sẽ nhanh chóng giải quyết vụ việc. Người phát ngôn của bộ này cũng thừa nhận tuyến tàu cao tốc trên đã gặp một loạt các vấn đề và chính thức xin lỗi hành khách.

Tuyến đường sắt cao tốc Bắc Kinh-Thượng Hải mới được khánh thành long trọng ngày 30/6 rồi với niềm kiêu hãnh đã vượt kế hoạch 1 năm, và nhất là mang giá trị biểu trưng cao vì diễn ra ngay trước thềm kỷ niệm 90 năm thành lập Đảng Cộng sản Trung Quốc. Nó cũng được xem là đỉnh cao của một công nghệ mới vừa được nước này làm chủ, và là một « vũ khí » để bắt đầu con đường chinh phục thế giới.

Tuyến đường này nối liền hai thành phố lớn nhất Trung Quốc với chiều dài đến 1 300 cây số, thời gian mỗi chuyến chỉ có 5 giờ. Tổng kinh phí đầu tư là 23 tỷ euro. Thế nhưng, hồi tháng 3, phòng kiểm toán nhà nước Trung Quốc đã phát hiện có đến 20 triệu euro bị biển thủ bởi các cá nhân hoặc doanh nghiệp.

Le Monde điểm lại những dự án đường sắt « đồ sộ » tại đất nước này. Năm 2009, chính phủ đã thông báo có đến 42 tuyến đường sắt cao tốc được lên kế hoạch cho năm 2012 với mức đầu tư đến 210 tỷ euro. Nên nhớ rằng trong lĩnh vực này, Trung Quốc đã sở hữu một mạng lưới được xem là lớn nhất thế giới, với 8 000 km đường sắt. Nước này muốn mở rộng mạng lưới lên tận 25 000 cây số vào năm 2015, và đến 50 000 cây số vào năm 2020. Tháng 12/2010, Trung Quốc kiêu hảnh thông báo là đã phá kỷ lục thế giới với vận tốc vượt 486 km/h.

Nhiều người đã tỏ ra nghi ngại về hiệu quả kinh tế của một vài tuyến tàu cao tốc, họ cho rằng không có vị thế chiến lược bằng tuyến Bắc Kinh-Thượng Hải. Đầu năm nay, nhà chức trách đã quyết định giảm bớt vận tốc vì mục đích kinh tế và cũng ví lí do đảm bảo an toàn cho hành khách.

Vào tháng 2 rồi, bộ trưởng Đường sắt nước này bị cách chức vì tội tham nhũng. Vụ việc gây lo ngại về việc bị chậm tiến độ của các dự án đường sắt. Trong bối cảnh đó, các công ty hàng không chiếm ưu thế cho tuyến đường Bắc Kinh-Thượng Hải, bởi tính về vận tốc thì chắc chắn nhanh hơn, còn tính về giá thì cũng « tám lạng nửa cân » : giá vé tàu cao tốc có thể lên đến 190 euro, trong khi giá vé may bay hạng bình dân cho tuyến này chỉ có 140 euro. Các hãng hàng không lại bắt đầu giảm giá, có khi đến mức 65%.

cg.gif cg.gif cg.gif
“Nào mình cùng lên xe buýt”
July 19, 2011 at 5:30 PM

Blogger Gốc Sậy

Theo: Blog moterangrua

Hay là chuyện XUỐNG ĐƯỜNG (từ của Ủy viên BCT ĐCSVN Phạm Quang Nghị) sáng 17/7/2011Trời nắng đẹp chứ không sụt sùi mưa như sáng hôm qua.7g15 nhà cháu ra khỏi nhà, trực chỉ Cột cờ Hà Nội. Đề phòng quán cà phê ở đấy đóng cửa, dọc đường nhà cháu mua hộp xôi, vừa đi vừa múc. Đến nơi thấy vắng hoe hết cả. Quán Highland coffee đóng cứa thật. Đi qua Cột cờ đến quán cà phê 32A Điện Biên Phủ, nhà cháu ngồi ngay vỉa hè gọi 1 cốc. Nhận thấy xung quanh toàn người KHÔNG QUEN. Có 2 bác gái đi ta-xi đến, vào xin ngồi cùng bàn vì có quạt. Thấy hết bác này đến bác kia điện thoại hỏi ai đó: Mày đâu rồi? Tao đang ở 32A ĐBP, đến nhanh lên!

Không lẽ họ hẹn nhau đi biểu tình? Chả tiện hỏi, vì nhớ điều bác Thùy Linh sexy tất cả… bảo nên nhà cháu cũng “quyết tâm từ nay sẽ đa nghi”. Chỉ biết một bác lấy từ trong túi xách ra 1 cái dây chuyền có mặt đá to tổ bố, vừa đeo vừa bảo: – Hôm nay sẽ nhiều công an lắm nên không lo mất.(Hy vọng là bác ấy không đi tuần hành yêu nước vì sau đó thấy nhiều người kêu mất rất nhiều thứ.)
Ăn hết điếu thuốc thì đã 8g kém 10, nhà cháu lững thững quay lại. Vẫn vắng hoe, kể cả lược lượng bảo vệ (LLBV)

Đành bỏ 10.000đ mua vé vào cổng Bảo tàng Quân đội. Hôm nay gió to, quốc kỳ bay ngạo nghễ.Từ trên tầng Hai, nhà cháu thấy có cái biển viết: “Khu vực cấm” BẰNG TIẾNG VIỆT đặt ngay trước biển đá khắc chữ “Công viên V.I. Lê Nin”. Kể ra có tí ‘ĐỐI phó NGOẠI quốc” vậy cũng đỡ nhục quốc thể.Trước cửa Bảo tàng Quân đội xuất hiện 02 chiếc xe búyt, trước chỗ bác tài có tấm biển “Xe về bến”. Ô hay, “về bến” sao lại ỗ ở đây? Bên hông BTQĐ cũng có 1 chiếc nữa, phục sẵn.8g15 vẫn vắng hoe, nhà cháu lượn vào trong phòng trưng bày. Lần đàu tiên vào đây, nhà cháu cứ “lăn tăn” trước cái tủ kính đựng kèn đồng của dàn nhạc đã chơi bài “Tiến quân ca” ngày 02/9/1945. Giá có bộ này mang đi tuần hành thì tốt. Ngước lên thấy ảnh và một bảng viết chữ TO một phần bản Tuyên ngôn Độc lập của Hồ Chí Minh: “Nước Việt Nam có quyền hưởng Tự do và Độc lập và sự thật đã thành một nước Tự do Độc lập. Tòan thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lương, tính mạng, của cải để giữ vững quyền Tự do và Độc lập ấy“.Đúng lúc vừa đọc xong những lời hào hùng ấy, nhà cháu nghe tiếng còi tu huýt vang lên từ dưới đường Điện Biên Phủ.Rồi! Chạy vội xuống thấy mọi người đã đến tự lúc nào nhưng không vào quá được đường Nguyễn Tri Phương chạy ngay sát Bảo tàng Quân đội.Quốc kỳ, biểu ngữ được trương lên. Tiếng hô: Đả đảo TQ đánh cướp của ngư dân Việt Nam, Hoàng Sa-Trường Sa – Việt Nam vang lên.

LLBV ập tới. Từ bên kia đường, loa trên chiếc xe của CS113 yêu cầu bà con giải tán, “BIỂN ĐÔNG ĐÃ YÊN ỔN”. Mấy bác già vặc lại: Nó vừa đánh, người cướp cá kia sao lại nói YÊN ỔN được?Tối qua, nhà cháu ngồi tự kẻ lên phần lưng cái áo phông đỏ, trước ngực có ngôi sao vàng, một câu hỏi: CHÚNG TA LIỆU CÓ CÒN ĐƯỢC ĂN CÁ BIỂN ĐÔNG?

Nghe LOA chướng quá, nhà cháu quay lưng áo về phía đó.Chả biết có đọc không nhưng không thấy LOA nói câu kia nữa.Chừng mươi phút, ngay sau tuyên bố không giải tán sẽ dùng biện pháp mạnh một chiếc xe buýt được điều ra. Mọi người không đứng TỤ TẬP nữa mà bắt đầu di chuyển để tuần hành.

Nhưng một đám thanh niên đeo băng đỏ nhào vào túm, đẩy mọi người lên xe buýt.
Có tới 10 người mặt mũi hằm hằm túm và đẩy bằng được chú em Nguyễn Văn Phương (cùng họ cùng tên, khác mỗi tên đệm với vị Tổng đốc đã tuẫn tiết vì Hà Nội ) lên xe.

Khẩu hiệu bị giật, xé. Cả quốc kỳ cũng bị chúng giằng, vứt xuống đất.
Lốc-gơ Lê Dũng nhào xuống nhặt lên bị đẩy đạp dúi dụi, văng mất cả kính đeo mắt.
Mọi người quây lại nhưng số lượng quá ít so với lực lượng kia và cả CSCĐ nên một số bị dồn lên xe một cách rất thô bạo.Hơ, nhưng có chú em bị nhồi lên xe lại toe tét cười, vẫy nhà cháu qua cửa kính!Chiếc xe búyt ấy chuyển bánh thì những người còn lại cũng rời khỏi ‘khu vực bảo vệ’ đi tuần hành. Nãy đã ít, giờ còn ít hơn, cả đoàn đâu chỉ được hơn 20 người.Vẫn đi!Nhà cháu nhận ra vợ chồng GS-TS Nguyễn Đông Yên, nghệ sỹ đường phố Tạ Trí Hải… nhưng cũng được gặp khá nhiều người chưa từng gặp ở các lần trước. Vẫn đủ cả nam phụ lão ấu.Đi đến chắn tàu Cửa Nam, một đội LLBV chắn ngang đường, nhất quyết không cho đoàn tuần hành đi tiếp. Một bác già mặc đồng phục dân phòng, miệng vẫn ngậm cái tăm, quát bảo mọi người: Quay lại! Ô hay, đằng kia thì LLBV đuổi không cho TỤ TẬP ở KHU VỰC BẢO VỆ, đến đây lại bảo quay lại là sao? Nhưng nhìn bác ấy buồn cười quá, nhà cháu góp ý nhẹ: Xếp ơi, ra lệnh gì thì cũng nên nhổ cái tăm đi đã! Bác kia gườm mình rồi quay đi nhưng vẫn không nhổ cái tăm ra. Khổ, tiếc gì cái tăm chứ, mất hết cả sang trọng!Rồi lại một chiếc xe buýt trờ tới.
Lại lực lượng thường phục đeo băng đỏ xô đẩy, dồn mọi người lên xe. Mải giúp đỡ bà con tránh những đối xử thô bạo, nhà cháu không thể ghi hình.Tuy nhiên, nhiều người khác đã chộp được hình ảnh một thanh niên BỊ KHIÊNG vứt lên xe.

Buồn nhất là cái ảnh này là của phóng viên hãng tin AP chụp, nhà cháu lấy được trên mạng.
Ôi, thế giới người ta sẽ nghĩ sao về truyền thống CÙNG MỘT BỌC (từ Hán-Việt là Đồng Bào) của người Việt Nam mình đây. Đau xót quá !Một bác gái bị đẩy rất thô bạo lên xe, gãy đôi cả chiếc ô đang cầm. Bác này nằng nặc đòi xuống. Vì:”Tao đang trên đường đến bệnh viện K khám bệnh sao chúng mày bắt tao lên đây?”. Nhà cháu cũng nói giúp để bác ấy được xuống nhưng một thanh niên mặc thường phục trợn mắt quát: “Mày đi vào trong!”. Tôi nhắc nhở rằng bác ấy cao tuổi rồi, không được phép ăn nói giọng đó. Lập tức, nhà cháu cũng bị quát: “Ông đừng lắm chuyện, đi vào!”Một bác trai vấp ngã trên bậc lên xuống vì bị đẩy quá mạnh còn bị đạp thêm một phát.Khi có khoảng 20 người trên xe, lực lượng thường phục đeo băng đỏ rút. Trên xe chỉ có một chú cảnh sát trẻ măng mặc sắc phục đứng cạnh bác tài. Sau, khi đếm lại, mọi người xác định chỉ có 17 người thuộc đoàn tuần hành, còn lại là các chú thuộc LLBV mặc thường phục, ngồi tít cuối xe.Tếu nhất là bác trai vừa bị đạp ngã kêu toáng lên bắt đền vì bị mất bao thuốc lá. Chú cảnh sát mặc sắc phục chắc quá xấu hổ, rút bao thuốc của mình đưa, bác trai ấy không cầm: “Tao hút Vinataba, không hút thuốc này”.

Chiếc xe buýt chở chúng tôi được lệnh vượt qua cả đèn đỏ khiến một người đi đường ngã lăn, may không sao. Một lúc sau, nhà cháu thấy có một chiếc ô tô của CS113 chạy trước dẫn đường. Nhà cháu bỗng nhớ chuyện vui cô Tố Nga kể về 2 lần đi ô tô có xe hú còi chạy trước, 1 lần bị cảnh sát đô thành Sài Gòn bắt đi tù và 1 lần ngồi trên xe VIP.

Sau một lúc, cả LLBV đi kèm và chúng tôi mới biết là sẽ được đưa về Mỹ Đình.
Đến nơi, bác tài hết chui đầu đến lùi đuôi ‘mấy đỏ’ mà không thể vào được cổng đồn công an Mỹ Đình. Nhà cháu bảo cứ mở cửa xe cho mọi người đi xuống, có ai sai trái hay có tội gì đâu mà sợ họ bỏ chạy. Mới đầu, LLBV không chịu, nhưng rồi cũng chả có cách khác nên đành đỗ ngang cổng rồi mở cửa xe cho tất cả xuống.

Vào đến sân, nhà cháu nhận thấy những người được MỜI lên chiếc xe trước cũng được đưa về đây. Hỏi mới biết là LLBV không đủ người và đồn Mỹ Đình cũng không có chỗ để nên nhiều người vẫn chưa được TIẾP.Nhóm đi trên chiếc xe buýt 29T5485 cùng nhà cháu sau được đưa cả vào một phòng to, TIẾP chung. (Sau mới được thiếu tá đồn trưởng cho biết đồn công an này thuê chỗ của một trường học).

Hình như từng người cũng chỉ được yêu cầu cho biết họ tên, địa chỉ. Nói hình như, vì nhà cháu được một chú thường phục khoác tay, bảo muốn nói chuyện riêng.
Sau khi được đưa cho xem giấy tờ, nhà cháu và chú an ninh ấy ngồi bệt xuống bậc tam cấp trò chuyện.
Thấy nhà cháu rút thuốc hút, chú an ninh cũng xin một điếu dù không nghiện.
Câu chuyện cũng khá thoải mái. Nhất là khi thượng úy (hay thượng tá nhà cháu không nhớ) tên là Công KHOE là có em trai đang là bác sỹ quân y ở Trường Sa. Nhà cháu nói luôn là các chiến sỹ Quân đội Nhân dân Việt Nam sẽ luôn cảm thấy “ấm lưng” khi mỗi người dân cùng lên tiếng chống TQ gây hấn. Họ sẽ không trở nên đơn độc trơ trọi như những đồng đội đã ngã xuống trên đảo Gạc Ma năm nào.Thượng tá Công thuyết phục nhà cháu nên hiểu rằng chuyện biển Đông Nhà nước đang lo, việc đi biểu tình có thể gây ảnh hưởng xấu đến ĐẠI CỤC. Mặt khác các thế lực phản động đang muốn lợi dụng điều đó để chống phá Việt Nam. Thậm chí chúng còn cho tiền người đi biểu tình.Nhà cháu đã trao đổi thẳng tưng:

1- Chắc anh làm an ninh thì chắc luôn cập nhật tin tức. Chắc anh phải biết chuyện đầu tháng Bảy đã có 300 đại biểu của 19 tờ báo Đảng khu vực miền Trung – Tây Nguyên còn phải họp và thống nhất: Trước tình hình xâm phạm lãnh hải Tổ quốc thời gian gần đây, NGOÀI TIẾNG NÓI CỦA CÁC NGÀNH CHỨC NĂNG, BÁO CHÍ NÓI CHUNG, BÁO ĐẢNG NÓI RIÊNG CẦN GÓP TIẾNG NÓI MẠNH MẼ HƠN NỮA KHẲNG ĐỊNH CHỦ QUYỀN CỦA VIỆT NAM….
Nhà nước làm việc của Nhà nước. Tôi là dân, nói như GS Phạm Duy Hiển là:nhiều người khác họ lên tiếng được, từ ông Chủ tịch nước, ông Thủ tướng đều lên tiếng, cho tới các Hiệp hội hội Luật sư, Hiệp hội Dầu khí… tất cả họ đều lên tiếng. Còn tôi chỉ là một cá nhân, một công dân, tôi KHÔNG BIẾT LÊN TIẾNG Ở ĐÂU ĐƯỢC THÌ TÔI ĐI BIỂU TÌNH! “2- Trao đổi với văn nghệ sĩ Thủ đô tại Đại hội đại biểu Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Hà Nội cũng mới đầu tháng này, Ủy viên Bộ Chính trị ĐCSVN Phạm Quang Nghị đã cho rằng: NẾU CHỈ CÓ NHƯ THẾ MÀ THÀNH CÔNG THÌ CÓ LẼ KHÔNG PHẢI XUỐNG ĐƯỜNG CHỈ CÓ NGẦN ẤY NGƯỜI MÀ CÓ THỂ PHẢI ĐI NHIỀU HƠN. Và nếu chỉ có biện pháp ấy thành công thì phía họ còn xuống đường nhiều hơn chúng ta. Và đó cũng chỉ là một trong những việc có thể làm hoặc làm thế nào để phối kết hợp với các biện pháp khác, nhưng đấy không phải là biện pháp duy nhất để bảo vệ chủ quyền biển đảo. Đây là vấn đề rất hệ trọng, rất lớn và chúng ta phải có sự nhất trí rất cao thì chúng ta mới thắng lợi được. Nhưng nếu chúng ta không nhất trí cao, không muôn người như một mà mỗi người làm một ý thì chính chúng ta làm suy giảm sức mạnh mà chúng ta đang có chứ không phải làm tăng sức mạnh ấy lên.(Xin mở ngoặc ngay rằng: Lúc ấy nhà cháu chỉ nói đại ý, không đầy đủ được DƯ LÀY. Tuy nhiên, thượng tá Công đã không hề vặn vẹo lại , vì chắc cũng có biết những thông tin này. Giờ ngồi làm entry này thì nhà cháu phải gõ ĐẦY ĐỦ và có dẫn nguồn hẳn hoi.)3- Hôm ông P.Q. Nghị chưa nói thế, nhưng qua thực tế tôi cũng đủ nhận biết được các “tín hiệu đèn xanh”, rằng Nhà nước không chỉ không cấm “TỤ TẬP”, MÀ CÒN BẢO VỆ “các BỘ HÀNH” như tôi đã có tường thuật ghi nhận về các cuộc XUỐNG ĐƯỜNG các Chủ nhật trước.
(Câu này thì CHUẨN luôn, vì đây là nhời của nhà cháu, không trích dẫn)Vậy thì ý kiến “biểu tình có thể gây ảnh hưởng xấu đến ĐẠI CỤC” có lẽ là suy nghĩ của cá nhân anh.Còn chuyện để các thế lực phản động lợi dụng thì KHÔNG THỂ CÓ.
Bằng này tuổi, được ông-bà-bố-mẹ nuôi ăn học, tôi không để ai lợi dụng. Mà anh đừng xúc phạm cá nhân tôi và những người đi biểu tình khi nói đến chuyện NHẬN TIỀN!
Đúng lúc ấy, một bác trai mặc áo phông quốc kỳ đi ngang qua (sau nhà cháu mới được biết bác ấy có quý danh đầy đủ là Đào Tiến Thi), góp chuyện: – Chắc anh lại nói chuyện Việt Tân chứ gì. Trong số những người tuần hành và những người bị đưa về đây, anh chỉ cho tôi một thằng. Tôi sẽ còn đánh nó trước anh.

Thượng tá Công thừa nhận là không có.
Bác Thi thắc mắc là chả được ai tiếp, nhà cháu kéo ngồi TRAO ĐỔI luôn cùng thượng úy Công.
Bác ây bảo:- Nếu anh bảo “biểu tình có thể gây ảnh hưởng xấu đến ĐẠI CỤC” thì sao Đảng và Nhà nước không thông báo chính thức để Nhân dân biết. Nếu có như vậy, tôi là 1 đảng viên sẽ ở nhà luôn. Thượng tá Công cười dàn hòa, lại xin nhà cháu điếu thuốc nữa. Trong lúc trao đổi, anh liên tục có điện thoại và đều rất lịch sự xin phép chúng tôi ngưng để nghe.Nhà cháu TRAO ĐỔI tiếp về chuyện các thanh niên đeo băng đỏ hành xử quá thô bạo. Rằng: Sao cùng máu đỏ da vàng như nhau mà họ có thể làm như thế? Rằng: Những hành động ấy sẽ làm xấu đi hình ảnh Việt Nam trong mắt người nước ngoài chứng kiến và xem ảnh. Rằng: Thượng tá Công cần phản hồi với cấp trên của anh để chấn chỉnh ngay việc đó.

Bác Thi thêm:- Tôi không tin có lệnh từ trên, nhưng tại sao họ dám làm thế cả với những người đáng tuổi cha mẹ họ?
Thượng tá Công thừa nhận việc đó là KHÔNG CHẤP NHẬN ĐƯỢC. Nhưng anh bảo:Trong các bác chắc cũng thế. “Bàn tay có ngón ngắn ngón dài”, chắc có người không nhận thức được đầy đủ mệnh lệnh. Anh cũng hứa sẽ báo cáo cấp trên về việc này.

Được một lúc, anh bảo chúng tôi có thể về. Cả bác Thi và nhà cháu đều bảo để chờ mọi người XONG rồi cùng về.
Sau đó thượng tá Công lại ra giữa sân nghe điện thoại và đi lúc nào nhà cháu cũng không hay. Giờ mới tiếc là quên không chụp ảnh để ghi lại hình ảnh đẹp về một sỹ quan an ninh thân thiện và có học.Mà chả biết trong “lớp học” có chuyện gì mà tý lại nghe vỗ tay, cười rầm rầm. Nhà cháu và bác Thi lượn vào, thấy có một anh mặc sắc phục, “đeo lon” thiếu tá, biển tên đầy đủ: Chu Anh Tuấn 121-717 (số đẹp ghê, không biết có THỬA không nhể?). Nhà cháu bỗng nhớ là có một số người mặc cảnh phục lúc đầu có đeo biển nhưng sau đều tháo cất đi. Không biết chuyện gì nhưng thiếu tá Tuấn đang cười nói rôm rả với bà con.

Nhà cháu kêu khát nước, có bác rót từ một bình nước to đưa cho 1 cốc. Xời, phải nói là đã đời! Trưa nắng nóng khiếp!
Thiếu tá Tuấn cười bảo:- Lúc nãy đem ra mời, bà con bắt tôi phải uống trước đấy.
Nhà cháu đùa lại: – Thì nhỡ có người cho thuốc ngủ vào thì bọn tôi ngủ ở đây mất.
Có bác MÁCH là thiếu tá Tuấn đã hứa tý nữa sẽ có ô tô chở tất cả về lấy xe máy. Nhà cháu vỗ tay hoan hô.Thiếu tá Tuấn phân trần là đồn nghèo lắm, chưa có trụ sở, phải đi thuê nhà của trường học.

(Ra thế! Lúc vào, nhà cháu cứ séc méc là sao đồn công an mà lại có biển ghi “Tiên học lễ, hậu học văn”.). Anh còn bảo nếu không chê, mời bà con ở lại ăn cơm trưa với đồn để biết công an ăn uống thế nào. Mọi người lại vỗ tay rầm rầm.Nhưng có mấy bác vưỡn bức xúc vì đưa về đây. Cái bác gái đi khám bệnh nói bô bô (bác ấy còn chửi tục lắm, không dám chép ra đây): Tao đi khám bệnh mà giờ ở đây… Lại còn bị đánh, lần sau tao sẽ đi biểu tình thật luôn! Mọi người lại vỗ tay rầm rầm.

Một bác “gạ”: Hay Chủ nhật sau anh Tuấn đi tuần hành với chúng tôi…cho vui. Lại vỗ tay rầm rầm.
Nhớ ra lúc bác ấy bị đẩn thô bạo lên cửa ô tô buýt bị gãy gập cả cái ô, nhà cháu giơ ra cho thiếu tá Tuấn xem, anh lắc đầu, cười buồn.Ôi, chả bù cho lúc bị dồn lên xe buýt. Thật tình nhà cháu chưa bao giờ thấy thoải con gà mái với ‘các chú công an’ dư lày.Đảo ra sân đồn/trường thấy các bác khác cũng đang hàn huyên vui như Tết. Nhiều bác hỏi xin nhau số điện thoại. Thấy nhà cháu ra, các bác bắt chụp giúp mấy pô ảnh lưu niệm.Bác gái đứng giữa bác GS-TS Nguyễn Yên Đông và chú em Nguyễn văn Phương tên là Nguyễn Nguyên Bình (con cụ Nguyễn Trọng Vĩnh, đồng môn với ông Nguyễn Phú Trọng ở khoa Ngữ văn trường Đại học Tổng hợp).Một bác KHOE được ‘hối lộ’ 40.000đ để kiếm xe về nhưng không về. Bác GS Nguyễn Yên Đông còn được bảo để đưa về bằng xe con cũng không về.Để “nào ta cùng lên xe buýt” với mọi người cho vui.Loanh quanh mải chuyện trò, hơn 1 tiếng đồng hồ sau vưỡn chả thấy xe đâu. Nhà cháu chạy quanh tìm không thấy thiếu tá Tuấn. Ra cổng hỏi, trực ban chỉ vào trong. Định đi lên gác thì bị một chú khác cản, bảo sẽ đi gọi. Lại đành chờ. Nhưng càng chờ càng mất hút. Mấy bác già rủ nhau lên gác, bị chặn lại, chú công an đứng đầu hiên chỉ cho 1 người lên tìm. Nhưng cả phòng có treo biển “Đồn trưởng” cũng không thấy. Hỏi mấy chú vừa mới làm việc với mọi người thì đều giả điếc.Chán vì bị ‘ăn thịt hươu’ có bác bắt đầu bực:- Bắt về bằng được rồi đem bố bỏ chợ thế này!

11g30, ai nấy đều mệt và đói. Bác Yên Đông lại có việc “nghĩa tử là nghĩa tận” với 1 đồng nghiệp ở viện nên sốt ruột nhưng cũng chỉ đưa ý kiến là mọi người nên cùng đi ra bến xe buýt. Tuy nhiên, số đông lại ủng hộ việc ở lại đòi bằng được xe chở về. Bác Hằng ‘béo’ móc tiền bảo mấy chú trẻ chạy đi mua bánh mỳ, nước. Mấy bác khác và nhà cháu cũng góp, rồi nhà cháu kéo mấy thanh niên nữa đi vơ vét mấy quán mua được một đống bánh mỳ ruốc, nước, sữa mang về.

Đang ăn thì thiếu tá Tuấn đột ngột xuất hiện, nhăn nhó thanh minh đồn bị ‘bỏ bom’, không có kinh phí và không đủ thẩm quyền giải quyết. Đã báo cáo cấp trên nhưng cũng không có phương án giải quyết. Kể cũng buồn cười thật.Thông cảm với phân trần của thiếu tá Tuấn, mọi người quyết định ăn uống xong sẽ tuần hành tiếp tục ra bến xe buýt. Vừa lúc, lốc-gơ Nguyễn Xuân Diện chả biết kiếm đau được cái ô tô, mò đến. Các băng-rôn khẩu hiệu được giăng ra, mọi người đứng chụp ảnh kỷ niệm trong sân đồn công an Mỹ Đình rồi tiến ra cổng.Chính Ngọ, đoàn tuần hành bắt đầu ‘tua’ mới. Có bác bảo đếm được 46 người tất cả.

Vừa được tiếp năng lượng, ai nấy hô thật hoành tráng. Lại Đả đảo TQ gây hấn, Đả đảo TQ cướp của ngư dân Việt Nam, Bảo vệ biển đảo Việt Nam, Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh … Rồi hát. Hết “Dậy mà đi” lại “Nối vòng tay lớn”…Hoành tráng là bác Hằng ‘béo’ kiếm đâu được đến 2 cái loa pin nên càng khí thế.Hai bạn trẻ này quê tận Yên Bái gì đó, đang học ở Hà Nội. Lúc trong đồn, bác Hằng ‘béo’ bảo như cán bộ tuyên huấn: Đất nước này trông vào các cháu! Thằng nào đuổi học chúng mày cứ gọi tao! Kinh thía.
Vợ chồng GS-TS Nguyễn Đông Yên đồng hành đến cùng dù bác ấy nhịn đói vì đang ăn chay không ăn được bánh mỳ kẹp ruốc. Khổ, nhưng nhà cháu và mấy bạn tìm khắp mấy quán chả có gì khác.Phố trưa nắng gắt và vắng ngắt, nhưng từ tít các cửa kính mấy nhà cao tầng thấp thoáng bóng người nhìn ra.Rồi mấy bác đi đường dừng lại biểu đồng tình. Vui đáo để!Đến bến xe buýt ngang Bảo tàng Hà Nội vừa xây và Trung tâm Hội nghị Quốc gia Mỹ Đình còn có bác mang hoa , cùng cả 1 thùng LaVie ra tặng. Cái nhà bác Hằng ‘béo’ trông thế mà Nhát giai, ép mãi mới chịu nhận rồi lại tặng lại người khác. Phương án cuối cùng đưa ra là mỗi người nhận 1 bông hồng. Hề hề! Zui zẻ cả!

Trong lúc chờ xe buýt cả đoàn vẫn hô-hát say sưa (đoạn này cháu quay video nên không post lên đây được). Chuyên môn đi điền dã khảo cổ như nhà cháu mà có lúc cũng hơi choáng vì nắng nóng, vậy mà cháu Chíp (con lốc-gờLê Dũng) vưỡn ‘nhảy chân sáo’.

Từ đâu xuất hiện một xe CS113 biển số 31A-6507 đến đỗ cách đó mươi mét. Một chú ngồi trong xe máy lạnh lại hí húi quay phim, chụp ảnh.
Khổ, bao nhiêu gương mặt này thì các chú NHẴN hết rồi, quay chụp làm gì nữa !Nhưng lạ là mấy chuyến xe tuyến số 50 (có đỗ gần vườn hoa Lê Nin) đều bỏ bến chạy thẳng dù mọi người có vẫy và trên xe rất vắng.

Thôi thì kết thúc một buổi XUỐNG ĐƯỜNG có quá nhiều bất ngờ cũng chả muốn nghĩ xấu về bất cứ ai, mọi người vẫy ta-xi và từng nhóm 3-4 người ra về, sau khi hẹn gặp lại.

cg.gif cg.gif cg.gif
“Nào mình cùng lên xe buýt”
July 19, 2011 at 5:30 PM

theo http://moterangrua.wordpress.com/

Hay là chuyện XUỐNG ĐƯỜNG (từ của Ủy viên BCT ĐCSVN Phạm Quang Nghị) sáng 17/7/2011

Blogger Gốc Sậy

Trời nắng đẹp chứ không sụt sùi mưa như sáng hôm qua.

7g15 nhà cháu ra khỏi nhà, trực chỉ Cột cờ Hà Nội. Đề phòng quán cà phê ở đấy đóng cửa, dọc đường nhà cháu mua hộp xôi, vừa đi vừa múc.

Đến nơi thấy vắng hoe hết cả. Quán Highland coffee đóng cứa thật. Đi qua Cột cờ đến quán cà phê 32A Điện Biên Phủ, nhà cháu ngồi ngay vỉa hè gọi 1 cốc. Nhận thấy xung quanh toàn người KHÔNG QUEN.Có 2 bác gái đi ta-xi đến, vào xin ngồi cùng bàn vì có quạt. Thấy hết bác này đến bác kia điện thoại hỏi ai đó: Mày đâu rồi? Tao đang ở 32A ĐBP, đến nhanh lên!
Không lẽ họ hẹn nhau đi biểu tình? Chả tiện hỏi, vì nhớ điều bác Thùy Linh sexy tất cả… bảo nên nhà cháu cũng “quyết tâm từ nay sẽ đa nghi”. Chỉ biết một bác lấy từ trong túi xách ra 1 cái dây chuyền có mặt đá to tổ bố, vừa đeo vừa bảo: – Hôm nay sẽ nhiều công an lắm nên không lo mất.

(Hy vọng là bác ấy không đi tuần hành yêu nước vì sau đó thấy nhiều người kêu mất rất nhiều thứ.)

Ăn hết điếu thuốc thì đã 8g kém 10, nhà cháu lững thững quay lại. Vẫn vắng hoe, kể cả lược lượng bảo vệ (LLBV)

Đành bỏ 10.000đ mua vé vào cổng Bảo tàng Quân đội. Hôm nay gió to, quốc kỳ bay ngạo nghễ.

Từ trên tầng Hai, nhà cháu thấy có cái biển viết: “Khu vực cấm” BẰNG TIẾNG VIỆT đặt ngay trước biển đá khắc chữ “Công viên V.I. Lê Nin”. Kể ra có tí ‘ĐỐI phó NGOẠI quốc” vậy cũng đỡ nhục quốc thể.

Trước cửa Bảo tàng Quân đội xuất hiện 02 chiếc xe búyt, trước chỗ bác tài có tấm biển “Xe về bến”. Ô hay, “về bến” sao lại ỗ ở đây? Bên hông BTQĐ cũng có 1 chiếc nữa, phục sẵn.

8g15 vẫn vắng hoe, nhà cháu lượn vào trong phòng trưng bày. Lần đàu tiên vào đây, nhà cháu cứ “lăn tăn” trước cái tủ kính đựng kèn đồng của dàn nhạc đã chơi bài “Tiến quân ca” ngày 02/9/1945. Giá có bộ này mang đi tuần hành thì tốt. Ngước lên thấy ảnh và một bảng viết chữ TO một phần bản Tuyên ngôn Độc lập của Hồ Chí Minh: “Nước Việt Nam có quyền hưởng Tự do và Độc lập và sự thật đã thành một nước Tự do Độc lập. Tòan thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lương, tính mạng, của cải để giữ vững quyền Tự do và Độc lập ấy“.

Đúng lúc vừa đọc xong những lời hào hùng ấy, nhà cháu nghe tiếng còi tu huýt vang lên từ dưới đường Điện Biên Phủ.

Rồi! Chạy vội xuống thấy mọi người đã đến tự lúc nào nhưng không vào quá được đường Nguyễn Tri Phương chạy ngay sát Bảo tàng Quân đội.

Quốc kỳ, biểu ngữ được trương lên. Tiếng hô: Đả đảo TQ đánh cướp của ngư dân Việt Nam, Hoàng Sa-Trường Sa – Việt Nam vang lên.
LLBV ập tới. Từ bên kia đường, loa trên chiếc xe của CS113 yêu cầu bà con giải tán, “BIỂN ĐÔNG ĐÃ YÊN ỔN”. Mấy bác già vặc lại: Nó vừa đánh, người cướp cá kia sao lại nói YÊN ỔN được?

Tối qua, nhà cháu ngồi tự kẻ lên phần lưng cái áo phông đỏ, trước ngực có ngôi sao vàng, một câu hỏi: CHÚNG TA LIỆU CÓ CÒN ĐƯỢC ĂN CÁ BIỂN ĐÔNG?
Nghe LOA chướng quá, nhà cháu quay lưng áo về phía đó.Chả biết có đọc không nhưng không thấy LOA nói câu kia nữa.

Chừng mươi phút, ngay sau tuyên bố không giải tán sẽ dùng biện pháp mạnh một chiếc xe buýt được điều ra. Mọi người không đứng TỤ TẬP nữa mà bắt đầu di chuyển để tuần hành.
Nhưng một đám thanh niên đeo băng đỏ nhào vào túm, đẩy mọi người lên xe buýt.
Có tới 10 người mặt mũi hằm hằm túm và đẩy bằng được chú em Nguyễn Văn Phương (cùng họ cùng tên, khác mỗi tên đệm với vị Tổng đốc đã tuẫn tiết vì Hà Nội ) lên xe.
Khẩu hiệu bị giật, xé. Cả quốc kỳ cũng bị chúng giằng, vứt xuống đất.
Lốc-gơ Lê Dũng nhào xuống nhặt lên bị đẩy đạp dúi dụi, văng mất cả kính đeo mắt.
Mọi người quây lại nhưng số lượng quá ít so với lực lượng kia và cả CSCĐ nên một số bị dồn lên xe một cách rất thô bạo.

Hơ, nhưng có chú em bị nhồi lên xe lại toe tét cười, vẫy nhà cháu qua cửa kính!

Chiếc xe búyt ấy chuyển bánh thì những người còn lại cũng rời khỏi ‘khu vực bảo vệ’ đi tuần hành. Nãy đã ít, giờ còn ít hơn, cả đoàn đâu chỉ được hơn 20 người.Vẫn đi!

Nhà cháu nhận ra vợ chồng GS-TS Nguyễn Đông Yên, nghệ sỹ đường phố Tạ Trí Hải… nhưng cũng được gặp khá nhiều người chưa từng gặp ở các lần trước. Vẫn đủ cả nam phụ lão ấu.

Đi đến chắn tàu Cửa Nam, một đội LLBV chắn ngang đường, nhất quyết không cho đoàn tuần hành đi tiếp. Một bác già mặc đồng phục dân phòng, miệng vẫn ngậm cái tăm, quát bảo mọi người: Quay lại! Ô hay, đằng kia thì LLBV đuổi không cho TỤ TẬP ở KHU VỰC BẢO VỆ, đến đây lại bảo quay lại là sao? Nhưng nhìn bác ấy buồn cười quá, nhà cháu góp ý nhẹ: Xếp ơi, ra lệnh gì thì cũng nên nhổ cái tăm đi đã! Bác kia gườm mình rồi quay đi nhưng vẫn không nhổ cái tăm ra. Khổ, tiếc gì cái tăm chứ, mất hết cả sang trọng!

Rồi lại một chiếc xe buýt trờ tới.
Lại lực lượng thường phục đeo băng đỏ xô đẩy, dồn mọi người lên xe. Mải giúp đỡ bà con tránh những đối xử thô bạo, nhà cháu không thể ghi hình.

Tuy nhiên, nhiều người khác đã chộp được hình ảnh một thanh niên BỊ KHIÊNG vứt lên xe.
Buồn nhất là cái ảnh này là của phóng viên hãng tin AP chụp, nhà cháu lấy được trên mạng.
Ôi, thế giới người ta sẽ nghĩ sao về truyền thống CÙNG MỘT BỌC (từ Hán-Việt là Đồng Bào) của người Việt Nam mình đây. Đau xót quá !

Một bác gái bị đẩy rất thô bạo lên xe, gãy đôi cả chiếc ô đang cầm. Bác này nằng nặc đòi xuống. Vì:”Tao đang trên đường đến bệnh viện K khám bệnh sao chúng mày bắt tao lên đây?”. Nhà cháu cũng nói giúp để bác ấy được xuống nhưng một thanh niên mặc thường phục trợn mắt quát: “Mày đi vào trong!”. Tôi nhắc nhở rằng bác ấy cao tuổi rồi, không được phép ăn nói giọng đó. Lập tức, nhà cháu cũng bị quát: “Ông đừng lắm chuyện, đi vào!”

Một bác trai vấp ngã trên bậc lên xuống vì bị đẩy quá mạnh còn bị đạp thêm một phát.

Khi có khoảng 20 người trên xe, lực lượng thường phục đeo băng đỏ rút. Trên xe chỉ có một chú cảnh sát trẻ măng mặc sắc phục đứng cạnh bác tài. Sau, khi đếm lại, mọi người xác định chỉ có 17 người thuộc đoàn tuần hành, còn lại là các chú thuộc LLBV mặc thường phục, ngồi tít cuối xe.

Tếu nhất là bác trai vừa bị đạp ngã kêu toáng lên bắt đền vì bị mất bao thuốc lá. Chú cảnh sát mặc sắc phục chắc quá xấu hổ, rút bao thuốc của mình đưa, bác trai ấy không cầm: “Tao hút Vinataba, không hút thuốc này”.

Chiếc xe buýt chở chúng tôi được lệnh vượt qua cả đèn đỏ khiến một người đi đường ngã lăn, may không sao. Một lúc sau, nhà cháu thấy có một chiếc ô tô của CS113 chạy trước dẫn đường. Nhà cháu bỗng nhớ chuyện vui cô Tố Nga kể về 2 lần đi ô tô có xe hú còi chạy trước, 1 lần bị cảnh sát đô thành Sài Gòn bắt đi tù và 1 lần ngồi trên xe VIP.

Sau một lúc, cả LLBV đi kèm và chúng tôi mới biết là sẽ được đưa về Mỹ Đình.
Đến nơi, bác tài hết chui đầu đến lùi đuôi ‘mấy đỏ’ mà không thể vào được cổng đồn công an Mỹ Đình. Nhà cháu bảo cứ mở cửa xe cho mọi người đi xuống, có ai sai trái hay có tội gì đâu mà sợ họ bỏ chạy. Mới đầu, LLBV không chịu, nhưng rồi cũng chả có cách khác nên đành đỗ ngang cổng rồi mở cửa xe cho tất cả xuống.
Vào đến sân, nhà cháu nhận thấy những người được MỜI lên chiếc xe trước cũng được đưa về đây. Hỏi mới biết là LLBV không đủ người và đồn Mỹ Đình cũng không có chỗ để nên nhiều người vẫn chưa được TIẾP.

Nhóm đi trên chiếc xe buýt 29T5485 cùng nhà cháu sau được đưa cả vào một phòng to, TIẾP chung. (Sau mới được thiếu tá đồn trưởng cho biết đồn công an này thuê chỗ của một trường học).
Hình như từng người cũng chỉ được yêu cầu cho biết họ tên, địa chỉ. Nói hình như, vì nhà cháu được một chú thường phục khoác tay, bảo muốn nói chuyện riêng.
Sau khi được đưa cho xem giấy tờ, nhà cháu và chú an ninh ấy ngồi bệt xuống bậc tam cấp trò chuyện.
Thấy nhà cháu rút thuốc hút, chú an ninh cũng xin một điếu dù không nghiện.
Câu chuyện cũng khá thoải mái. Nhất là khi thượng úy (hay thượng tá nhà cháu không nhớ) tên là Công KHOE là có em trai đang là bác sỹ quân y ở Trường Sa. Nhà cháu nói luôn là các chiến sỹ Quân đội Nhân dân Việt Nam sẽ luôn cảm thấy “ấm lưng” khi mỗi người dân cùng lên tiếng chống TQ gây hấn. Họ sẽ không trở nên đơn độc trơ trọi như những đồng đội đã ngã xuống trên đảo Gạc Ma năm nào.

Thượng tá Công thuyết phục nhà cháu nên hiểu rằng chuyện biển Đông Nhà nước đang lo, việc đi biểu tình có thể gây ảnh hưởng xấu đến ĐẠI CỤC. Mặt khác các thế lực phản động đang muốn lợi dụng điều đó để chống phá Việt Nam. Thậm chí chúng còn cho tiền người đi biểu tình.

Nhà cháu đã trao đổi thẳng tưng:
1- Chắc anh làm an ninh thì chắc luôn cập nhật tin tức. Chắc anh phải biết chuyện đầu tháng Bảy đã có 300 đại biểu của 19 tờ báo Đảng khu vực miền Trung – Tây Nguyên còn phải họp và thống nhất: Trước tình hình xâm phạm lãnh hải Tổ quốc thời gian gần đây, NGOÀI TIẾNG NÓI CỦA CÁC NGÀNH CHỨC NĂNG, BÁO CHÍ NÓI CHUNG, BÁO ĐẢNG NÓI RIÊNG CẦN GÓP TIẾNG NÓI MẠNH MẼ HƠN NỮA KHẲNG ĐỊNH CHỦ QUYỀN CỦA VIỆT NAM….
Nhà nước làm việc của Nhà nước. Tôi là dân, nói như GS Phạm Duy Hiển là:nhiều người khác họ lên tiếng được, từ ông Chủ tịch nước, ông Thủ tướng đều lên tiếng, cho tới các Hiệp hội hội Luật sư, Hiệp hội Dầu khí… tất cả họ đều lên tiếng. Còn tôi chỉ là một cá nhân, một công dân, tôi KHÔNG BIẾT LÊN TIẾNG Ở ĐÂU ĐƯỢC THÌ TÔI ĐI BIỂU TÌNH!

2- Trao đổi với văn nghệ sĩ Thủ đô tại Đại hội đại biểu Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Hà Nội cũng mới đầu tháng này, Ủy viên Bộ Chính trị ĐCSVN Phạm Quang Nghị đã cho rằng: NẾU CHỈ CÓ NHƯ THẾ MÀ THÀNH CÔNG THÌ CÓ LẼ KHÔNG PHẢI XUỐNG ĐƯỜNG CHỈ CÓ NGẦN ẤY NGƯỜI MÀ CÓ THỂ PHẢI ĐI NHIỀU HƠN. Và nếu chỉ có biện pháp ấy thành công thì phía họ còn xuống đường nhiều hơn chúng ta. Và đó cũng chỉ là một trong những việc có thể làm hoặc làm thế nào để phối kết hợp với các biện pháp khác, nhưng đấy không phải là biện pháp duy nhất để bảo vệ chủ quyền biển đảo. Đây là vấn đề rất hệ trọng, rất lớn và chúng ta phải có sự nhất trí rất cao thì chúng ta mới thắng lợi được. Nhưng nếu chúng ta không nhất trí cao, không muôn người như một mà mỗi người làm một ý thì chính chúng ta làm suy giảm sức mạnh mà chúng ta đang có chứ không phải làm tăng sức mạnh ấy lên.

(Xin mở ngoặc ngay rằng: Lúc ấy nhà cháu chỉ nói đại ý, không đầy đủ được DƯ LÀY. Tuy nhiên, thượng tá Công đã không hề vặn vẹo lại , vì chắc cũng có biết những thông tin này. Giờ ngồi làm entry này thì nhà cháu phải gõ ĐẦY ĐỦ và có dẫn nguồn hẳn hoi.)

3- Hôm ông P.Q. Nghị chưa nói thế, nhưng qua thực tế tôi cũng đủ nhận biết được các “tín hiệu đèn xanh”, rằng Nhà nước không chỉ không cấm “TỤ TẬP”, MÀ CÒN BẢO VỆ “các BỘ HÀNH” như tôi đã có tường thuật ghi nhận về các cuộc XUỐNG ĐƯỜNG các Chủ nhật trước.
(Câu này thì CHUẨN luôn, vì đây là nhời của nhà cháu, không trích dẫn)

Vậy thì ý kiến “biểu tình có thể gây ảnh hưởng xấu đến ĐẠI CỤC” có lẽ là suy nghĩ của cá nhân anh.

Còn chuyện để các thế lực phản động lợi dụng thì KHÔNG THỂ CÓ.
Bằng này tuổi, được ông-bà-bố-mẹ nuôi ăn học, tôi không để ai lợi dụng. Mà anh đừng xúc phạm cá nhân tôi và những người đi biểu tình khi nói đến chuyện NHẬN TIỀN!

Đúng lúc ấy, một bác trai mặc áo phông quốc kỳ đi ngang qua (sau nhà cháu mới được biết bác ấy có quý danh đầy đủ là Đào Tiến Thi), góp chuyện: – Chắc anh lại nói chuyện Việt Tân chứ gì. Trong số những người tuần hành và những người bị đưa về đây, anh chỉ cho tôi một thằng. Tôi sẽ còn đánh nó trước anh.
Thượng tá Công thừa nhận là không có.
Bác Thi thắc mắc là chả được ai tiếp, nhà cháu kéo ngồi TRAO ĐỔI luôn cùng thượng úy Công.
Bác ây bảo:- Nếu anh bảo “biểu tình có thể gây ảnh hưởng xấu đến ĐẠI CỤC” thì sao Đảng và Nhà nước không thông báo chính thức để Nhân dân biết. Nếu có như vậy, tôi là 1 đảng viên sẽ ở nhà luôn. Thượng tá Công cười dàn hòa, lại xin nhà cháu điếu thuốc nữa. Trong lúc trao đổi, anh liên tục có điện thoại và đều rất lịch sự xin phép chúng tôi ngưng để nghe.

Nhà cháu TRAO ĐỔI tiếp về chuyện các thanh niên đeo băng đỏ hành xử quá thô bạo. Rằng: Sao cùng máu đỏ da vàng như nhau mà họ có thể làm như thế? Rằng: Những hành động ấy sẽ làm xấu đi hình ảnh Việt Nam trong mắt người nước ngoài chứng kiến và xem ảnh. Rằng: Thượng tá Công cần phản hồi với cấp trên của anh để chấn chỉnh ngay việc đó.
Bác Thi thêm:- Tôi không tin có lệnh từ trên, nhưng tại sao họ dám làm thế cả với những người đáng tuổi cha mẹ họ?
Thượng tá Công thừa nhận việc đó là KHÔNG CHẤP NHẬN ĐƯỢC. Nhưng anh bảo:Trong các bác chắc cũng thế. “Bàn tay có ngón ngắn ngón dài”, chắc có người không nhận thức được đầy đủ mệnh lệnh. Anh cũng hứa sẽ báo cáo cấp trên về việc này.
Được một lúc, anh bảo chúng tôi có thể về. Cả bác Thi và nhà cháu đều bảo để chờ mọi người XONG rồi cùng về.
Sau đó thượng tá Công lại ra giữa sân nghe điện thoại và đi lúc nào nhà cháu cũng không hay. Giờ mới tiếc là quên không chụp ảnh để ghi lại hình ảnh đẹp về một sỹ quan an ninh thân thiện và có học.

Mà chả biết trong “lớp học” có chuyện gì mà tý lại nghe vỗ tay, cười rầm rầm. Nhà cháu và bác Thi lượn vào, thấy có một anh mặc sắc phục, “đeo lon” thiếu tá, biển tên đầy đủ: Chu Anh Tuấn 121-717 (số đẹp ghê, không biết có THỬA không nhể?). Nhà cháu bỗng nhớ là có một số người mặc cảnh phục lúc đầu có đeo biển nhưng sau đều tháo cất đi. Không biết chuyện gì nhưng thiếu tá Tuấn đang cười nói rôm rả với bà con.
Nhà cháu kêu khát nước, có bác rót từ một bình nước to đưa cho 1 cốc. Xời, phải nói là đã đời! Trưa nắng nóng khiếp!
Thiếu tá Tuấn cười bảo:- Lúc nãy đem ra mời, bà con bắt tôi phải uống trước đấy.
Nhà cháu đùa lại: – Thì nhỡ có người cho thuốc ngủ vào thì bọn tôi ngủ ở đây mất.
Có bác MÁCH là thiếu tá Tuấn đã hứa tý nữa sẽ có ô tô chở tất cả về lấy xe máy. Nhà cháu vỗ tay hoan hô.

Thiếu tá Tuấn phân trần là đồn nghèo lắm, chưa có trụ sở, phải đi thuê nhà của trường học.
(Ra thế! Lúc vào, nhà cháu cứ séc méc là sao đồn công an mà lại có biển ghi “Tiên học lễ, hậu học văn”.). Anh còn bảo nếu không chê, mời bà con ở lại ăn cơm trưa với đồn để biết công an ăn uống thế nào. Mọi người lại vỗ tay rầm rầm.

Nhưng có mấy bác vưỡn bức xúc vì đưa về đây. Cái bác gái đi khám bệnh nói bô bô (bác ấy còn chửi tục lắm, không dám chép ra đây): Tao đi khám bệnh mà giờ ở đây… Lại còn bị đánh, lần sau tao sẽ đi biểu tình thật luôn! Mọi người lại vỗ tay rầm rầm.
Một bác “gạ”: Hay Chủ nhật sau anh Tuấn đi tuần hành với chúng tôi…cho vui. Lại vỗ tay rầm rầm.
Nhớ ra lúc bác ấy bị đẩn thô bạo lên cửa ô tô buýt bị gãy gập cả cái ô, nhà cháu giơ ra cho thiếu tá Tuấn xem, anh lắc đầu, cười buồn.

Ôi, chả bù cho lúc bị dồn lên xe buýt. Thật tình nhà cháu chưa bao giờ thấy thoải con gà mái với ‘các chú công an’ dư lày.

Đảo ra sân đồn/trường thấy các bác khác cũng đang hàn huyên vui như Tết. Nhiều bác hỏi xin nhau số điện thoại. Thấy nhà cháu ra, các bác bắt chụp giúp mấy pô ảnh lưu niệm.

<img title="17-Han huyen" src="http://haydanhthoigian.files.wordpress.com/2011/07/17-han-huyen.jpg?w=750&h=496&h=496" alt="" width="750"

One Response to 7/19 TIN TƯC HANG NGAY

  1. Pingback: dien dan xe oto tai

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: