7/16 TIN TỨC HÀNG NGÀY – Online


grayCorner-TL.gif cg.gif grayCorner-TR.gif
TIN TỨC HÀNG NGÀY – Online
cg.gif cg.gif cg.gif
Hãy tiếp tục cùng xuống đường tham gia …
July 16, 2011 at 7:19 PM

Cuộc tuần hành ôn hoà

(lần 7)

Trên phạm vi toàn quốc

Vào: 8h30 sáng ngày Chủ Nhật 17/7/2011

Hưởng ứng Quyết định của các vị Nhân sĩ trí thức ở Hà nội sau sự việc cuộc gặp với Bộ Ngoại giao đã bất thành, quyết định tiếp tục xuống đường biểu tình phản đối nhà cầm quyền TQ liên tục có những hành động gây hấn, xâm phạm chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam trên Biển Đông.

XIN ĐỀ NGHỊ TOÀN THỂ MỌI NGƯỜI VIỆT NAM YÊU NƯỚC HÃY XIẾT CHẶT TAY NHAU ĐỂ ĐỒNG LÒNG ĐỒNG, LOẠT XUỐNG ĐƯỜNG BIỂU TÌNH ÔN HÒA CHỐNG TRUNG QUỐC XÂM LƯỢC !

LƯU Ý

Để tránh sự xô xát va chạm không cần thiết với lực lượng An ninh, Cảnh sát, Dân phòng… xin đề nghị những người tham gia Biểu tình ngày 17/7 tại Hà nội và đặc biệt tại Sài gòn không nhất thiết tập trung trước ĐSQ hay LSQ Trung quốc, mà nên tập hợp thành nhiều nhóm nhỏ khác nhau chờ đợi tại các tụ điểm trên lộ trình mà đoàn Tuần hành sẽ đi qua để hoà nhập:

1. Tại Hà nội: Cột cờ – Khu TT Quân đội 28 Điện Biên – Ngã 3 Hàng Bông Phùng Hưng – Ngã 4 Quán Sứ Hàng Bông- Quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục – Thủy tạ v.v…

2. Tại Sài gòn: Tượng Trần Hưng Đạo – Khách sạn Majestic – Dọc đường Đồng Khởi- Nhà hát TP – Hồ Con Rùa – Nhà Thờ Đức bà – Bưu điện TP – Diamond Plaza v.v..

3. Mọi người nên sử dụng ĐTDĐ kết nối với Facebook ở các trang…. để kịp thời nắm bắt các thông tin cập nhật mới nhất trong việc điều phối chung.

Đáp Lời Sông Núi

Đáp lời sông núi, anh em ta đáp lời sông núi,
Tổ quốc lâm nguy, xương máu này ta nguyện hiến dâng.
Đáp lời sông núi, anh em ta đáp lời sông núi,
Quyết bảo vệ giang san, ta thà chết cho quê hương.
Đây muôn triệu con tim, đây muôn triệu khối óc,
Cùng giòng máu Việt Nam.
Đây Hưng Đạo Vương, đây Lý Lê Trần,
Bốn ngàn năm, chưa một lần khuất phục ngoại xâm.


Media Files
8ec89919bf1b91f8796d3d7b64524b61?s=96&d=identicon&r=G
cg.gif cg.gif cg.gif
Điểm tin nổi bật hôm nay 16 – 07 – 2011
July 16, 2011 at 7:18 PM
  • BLOG DỰ PHÒNG
  • (Từ nay chỉ cần nhớ địa chỉ này khi Search trên Google là được.)

BREAKING NEWS

  • Bình Sơn – Lý Sơn với Hoàng Sa – Trường Sa: Đầu bò thụt lưỡi (Boxit) – Cù lao Ré thuộc huyện Bình Sơn, phủ Thăng Hoa, Quảng Nam từ thời Hậu Lê. Nay là huyện đảo Lý sơn thuộc tỉnh Quảng Ngãi. Tên Ré đã khiến ta liên tưởng ngay tới H’rê, một tộc người bản địa góp công chính yếu xếp đá xây dựng Trường Lũy Quảng Ngãi hơn 200 km.
  • Thư độc giả: “Cái bọn trí thức làm loạn” (Boxit) – Nhân đọc bài Chúng tôi đi gặp Bộ Ngoại giao của bác Huệ Chi và bài Chán (*) của Bọ Lập, tôi chợt nhớ lại một chuyện xảy ra khoảng năm 2007-2008, xin kể hầu bà con và xin cam đoan chuyện thật 100%.
  • Gaddafi choáng váng vì đòn đánh mới của Mỹ (VnMedia) – Chính quyền đang gặp khó khăn của Tổng thống Muammar Gaddafi hôm qua (15/7) đã phải chịu thêm một “cú đấm” mạnh khi Mỹ cùng hơn 30 nước khác chính thức công nhận…
  • DAB hỗ trợ “sói biển” Mai Phụng Lưu 300 triệu đồng (Lao động) – Ngày 15.7, NH Đông Á (ĐAB) cho biết đã trích 300 triệu đồng từ quỹ tín dụng “Cùng ngư dân bám biển” và chuyển đến ngư dân Mai Phụng Lưu (Quảng Ngãi), nhằm giúp ông Lưu tiếp tục ra khơi đánh bắt hải sản.
  • Sờ đâu… sai đấy! (Tamnhin) – Hai siêu bộ Tài chính và Công Thương nằm trong danh sách các đơn vị là đối tượng của đợt kiểm tra mới mà Kiểm toán Nhà nước vừa công bố.
  • Cách tiếp cận chiến tranh của Trung Quốc (P2) (TVN) – Với việc một số nhân tố cấu thành nên sức mạnh tổng hợp quốc gia của Trung Quốc có bước phát triển nhanh trong khi cơ cấu thể chế tồn tại từ thời xa xưa của nhà nước phản ứng…
  • Thiếu và thừa (TVN) – Chuyện cười ra nước mắt vừa xảy ra ở tỉnh Phú Thọ: trong số 215 hồ sơ đăng ký dự xét tuyển viên chức sự nghiệp giáo dục mầm non ở huyện Tân Sơn (Phú Thọ) năm học 2011, có…
  • Chọn địa điểm xuống đường yêu nước (Dân làm báo) – Qua những kinh nghiệm từ những lần tuần hành, biểu tình trước và từ những thảo luận trên các diễn đàn mạng, nhóm Ngày Chủ Nhật xin được góp ý kiến như sau:
  • Hồ Xuân Sơn lại lọt ổ phục kích của Bắc Kinh? (Báo TQ) – Sau những xung đột căng thẳng trên biển Đông, Hồ Xuân Sơn, Thứ trưởng ngoại giao CSVN đã thay mặt đảng và nước CSVN sang Bắc Kinh họp với Đới Bình Quốc, Ủy viên quốc vụ viện Trung Quốc hôm 25 tháng 6 để gọi là “giải quyết những bất đồng trên biển”
  • Dưới Biển Đông là những mỏ vàng đen (Tien ve) – Nếu lãnh đạo Việt Nam muốn giải quyết những tranh chấp trong tinh thần hoà bình, bình đẳng, theo Công ước biển của Liên hiệp quốc dù là song phương, đa phương, trước Liên hiệp quốc hay trước Toà án Quốc tế thì lãnh đạo cũng cần phải có sức mạnh của lòng dân để dựa vào…
  • Tuyên ngôn của Nông dân Trung quốc về vấn đề đòi lại ruộng đất (Boxit) – Trích trong sách “Triết lý con heo”, bản Pháp văn do nhà xuất bản Gallimard ấn hành năm 2011: La Philosophie du porc. Vào cuối năm 2007, tại Trung quốc nông dân nhiều địa phương đã phát động một phong trào đòi lại quyền sở hữu ruộng đất. Điển hình là các trường hợp sau đây:
  • Các thành phố Trung Quốc nợ nần chồng chất vì chạy đua đô thị hóa (RFI) – Cả thế giới trong lúc này đâu cũng thấy người ta nói về chuyện nợ nần của các quốc gia. Châu Âu, châu Mỹ đang hoảng loạn về công nợ lan truyền và cả châu Á với những cường quốc mới nổi lên cũng không tránh được căn bệnh của sự phát triển, đó là chi tiêu quá khả năng mình có.
  • Việt Nam đang gặp nhiều mối nguy từ Trung Quốc (RFI) – Các nhân sĩ trí thức Việt Nam đã đưa ra bản kiến nghị « Về vấn đề bảo vệ và phát triển đất nước » vì họ rất lo ngại cho sự tồn vong của quốc gia trước nhiều mối nguy từ Trung Quốc
  • Trung Quốc gom hàng: tận dụng hay dị ứng (RFA) – Không phải bây giờ thương nhân Trung Quốc mới vào sâu nội địa Việt Nam mua hàng. Họ đã làm việc này từ nhiều năm qua, nhưng có vẻ căng thẳng Biển Đông đã tạo luồng thông tin dị ứng với chuyện gom nông sản xuất tiểu ngạch.
  • Người TQ thuê đất VN trồng khoai lang (RFA) – Người Trung Quốc bắt đầu mở rộng phạm vi hoạt động đến khu vực đồng bằng sông Cửu Long thông qua chiến dịch thuê đất trồng khoai lang ở một số huyện tại Vĩnh Long.
  • Người bảo vệ luật có quyền vi phạm luật? (RFA) – Một phụ nữ ở Hà Nam, bị bắt vì la lớn khi thấy công an trấn áp và đánh người biểu tình hôm Chúa Nhật ngày 10 vừa qua ở Hà Nội, thuật lại cách thẩm cung áp đặt, cách nghĩ và cái nhìn của công an đối với những người đi biểu tình hoặc tình nghi đi biểu tình chống Trung Quốc ở trong nước.
  • BĐS sẽ tìm cách hút tiền từ chứng khoán (VEF) – Luật Chứng khoán sửa đổi và có hiệu lực từ 1/1/2012 mở ra một kênh huy động tài chính thông qua TTCK cho lĩnh vực BĐS và các quỹ có quyền được đầu…
  • Người Buôn Gió: Con mình và con người ta… (Nguoi Buôn Gio) – Tí Hớn năm nay 6 tuổi, cậu sinh vào 29/10 năm 2005. Chỉ vài ngày nữa Tí Hớn sẽ đi học lớp 1. Bố rất vui Tí Hớn à, bố càng vui khi thấy con rất ham học. Hôm nay trong niềm vui con sắp được nhận vào học, bố chợt ứa nước mắt nhớ đến một bạn bằng tuổi con, không…
  • Biển Đông: những nước cờ tiếp theo (SGTT) – Trong 50 ngày qua, kể từ sự kiện ngày 26.5 tàu Bình Minh 02 bị cắt cáp cách mũi Đại Lãnh 120 hải lý, Biển Đông nổi sóng với các cuộc tập trận…
  • Đoàn tàu Hải quân Hoa Kỳ cập cảng Tiên Sa (GDVN) – Được phép của Chính phủ Việt Nam, sáng 15/7, đoàn tàu Hải quân Hoa Kỳ gồm các tàu khu trục USS Chung Hoon, USS Preble và tàu cứu hộ USNS Safeguard cùng gần 680 sỹ quan, thủy thủ đoàn đã cập cảng Tiên Sa, thành phố Đà Nẵng, bắt đầu…
  • Do dân và vì dân: Câu chuyện bên Úc và bên nhà (Dân làm báo)Bà thủ tướng Úc bị một người dân chửi vào mặt là nói láo. Quan chức Bộ Ngoại giao VN không tiếp các nhân sĩ. Một chuyện bên Úc, một chuyện bên nhà. Cả hai câu chuyện đều diễn ra ngày hôm qua. Nhưng cái khác nhau thú vị là hai câu chuyện nói lên phong cách của người gọi là “đầy tớ” của dân.
  • Lại già chuyện quốc doanh trong GHCGVN (NVCL) – Tuổi cao, sức mòn, mắt mờ, tay run. Định thôi không rớ tới nữa những chuyện “biết rồi, khổ lắm nói mãi!” Nhưng chứng nào tật nấy, điếc hay ngóng,…
  • Danh xưng mới cho Trung Quốc (Tiền vệ) – Từ cuối năm 2007, sau các cuộc biểu tình chống Trung Quốc của đồng bào ta, đã xuất hiện các từ như TÀU KHỰA, hoặc đơn giản là KHỰA để chỉ bọn Tàu xâm lăng. Mới đây, tôi thấy có người gọi Tàu là BỰA, cũng rất hay vì nó mô tả đúng bản chất của Trung Quốc trong vấn đề Biển Đông. Truyền thông nước ta gọi là LẠ. Cũng thật khác thường…
  • Cần chỉ rõ sự mơ hồ (Boxit) – Phía Trung Quốc thường nói “gác tranh chấp, cùng khai thác” với thế giới. Nghe có vẻ rất thiện chí. Họ không nhắc đến nửa trước “chủ quyền của ta”.
  • Tàu Trung Quốc lại tấn công ngư dân Việt Nam gần Hoàng Sa (RFI) – Theo các hãng tin AFP và AP, một viên chức địa phương thuộc tỉnh Quảng Ngãi vào hôm nay 14/7/2011 đã lên tiếng tố cáo hành động hung bạo của Trung Quốc nhắm vào một chiếc tàu cá Việt Nam, hoạt động ngoài khơi quần đảo Hoàng Sa. Vụ tấn công xẩy ra cách đây gần một chục ngày, nhưng mãi đến nay mới được tiết lộ, và hầu như không được báo chí Việt Nam loan tải.

Mấy hôm nay nhiều bạn đọc thuộc hàng “cao thủ” có thắc mắc và chất vấn với câu hỏi “Các Nhân sĩ trí thức lãnh đạo Biểu tình ôn hòa phản đối Trung quốc là ai?”. Xin đọc tin này nhé :D

Media Files
8ec89919bf1b91f8796d3d7b64524b61?s=96&d=identicon&r=G
cg.gif cg.gif cg.gif
TỔ QUỐC YÊU CẦU LÒNG DŨNG CẢM CỦA CÁC BẠN !
July 16, 2011 at 7:09 PM
http://tintuchangngay4.files.wordpress.com/2011/07/img_30971.jpg?w=300

aduku adk

NKYN tuyên bố hưởng ứng lời kêu gọi xuống đường chống Trung Quốc xâm lược nhằm ngày 17 tháng 7 của các nhân sĩ trí thức đăng trên blog Nguyễn Xuân Diện và của nhóm Ngày Chủ Nhật đăng trên Dân Làm Báo.

Chúng tôi kêu gọi đồng bào và các thành viên NKYN sắp xếp tham gia để đứng trong hàng ngũ những người yêu nước dũng cảm ngày Chủ Nhật này. Để cho bọn xâm lược thấy rằng không gì có thể lay chuyển được tình yêu Tổ quốc và quyết tâm giữ vững chủ quyền đất nước của nhân dân Việt Nam. Không kẻ thù nào có thể định hướng được tiếng nói của những người Việt Nam yêu nước.

Bao giờ nước Nam hết cỏ mới hết người nước Nam chống Tàu!

Yêu Tổ quốc không thể nào nói nhẹ
Anh thét căng tim trong buổi sớm mai này!!

Chủ Nhật 17 tháng 7, thay vì nhỏ lệ khóc ngư dân, chúng ta kiên quyết sát vai bên nhau xuống đường thét vang tiếng nói bảo vệ Tổ quốc, phản đối Trung Quốc xâm lược !!!

Và cũng như ngày mùng 5 tháng 6, các admin NKYN sẽ có mặt trong đoàn tuần hành chống Tàu ở cả thủ đô Hà Nội lẫn thành phố Hồ Chí Minh như bất cứ người Việt Nam yêu nước nào nhận ra rằng thế trận toàn dân chống xâm lược là lựa chọn không thể nào khác được để bảo vệ đất nước, ngoại giao nhà nước không có điểm tựa lòng dân, không sử dụng thế mạnh ngoại giao nhân dân thì không thể đạt được mục đích trước hiểm họa từ bè lũ bành trướng Bắc Kinh.

Địa điểm và thời điểm tập kết của những người yêu nước dũng cảm:

Đúng 8h sáng ngày Chủ Nhật 17 tháng 7 năm 2011.

+ Hà Nội: Tại Khu vực xung quanh ĐSQ Trung Quốc – số 46 đường Hoàng Diệu.

+ Sài Gòn: Tại khu vực xung quanh công viên 23/9 – đường Phạm Ngũ Lão.

CÁC VUA HÙNG ĐÃ CÓ CÔNG DỰNG NƯỚC, ĐỒNG BÀO TA PHẢI CÙNG NHAU GIỮ LẤY NƯỚC !!

KIÊN QUYẾT SÁT VAI BÊN NHAU XUỐNG ĐƯỜNG BẢO VỆ TỔ QUỐC !!

TỔ QUỐC VIỆT NAM MUÔN NĂM !!!

DÂN TỘC VIỆT NAM MUÔN NĂM !!!

Media Files
8ec89919bf1b91f8796d3d7b64524b61?s=96&d=identicon&r=G
cg.gif cg.gif cg.gif
Tù chính trị ở Việt Nam
July 16, 2011 at 7:03 PM

Tù chính trị hiện nay thường bị kết án theo điều 88 và 79 bộ luật Hình Sự
Quỳnh Thi

Cách đây mấy ngày, trên BBC, VOA, RFA, Dân làm báo…có đưa tin, bài về người tù chính trị Nguyễn Văn Trại đã qua đời vào ngày 11.7 tại nhà tù Z30A – Xuân Lộc Đồng Nai, hưởng thọ 74 tuổi, khi chỉ còn 5 tháng nữa là được trả tự do sau khi thụ án 15 năm trời.

Theo những tờ báo trên, vào những ngày cuối cùng của cuộc đời, người tù Nguyễn Văn Trại chỉ có một nguyện vọng là được về nhà để chờ chết bên cạnh gia đình, vợ con…nhưng nguyện vọng cuối cùng này cũng bị từ chối. Trước đó, mọi người vừa mới được biết đến tình trạng sức khỏe cũng như nguyện vọng của ông qua lời kêu gọi của ông Nguyễn Bắc Truyển, một cựu tù nhân chính trị hiện vẫn đang bị quản chế, gởi cho Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam. Như vậy là mọi người chưa kịp lên tiếng thì ông Nguyễn Văn Trại đã ra đi.

Sau khi ông qua đời, gia đình muốn xin đưa xác ông về an táng tại quê nhà nhưng Ban Giám thị trại cũng từ chối.

Bản chất của một chế độ, nhiều khi chỉ cần qua một câu chuyện như thế này là đã quá rõ, có dùng cả bộ máy truyền thông, sách giáo khoa để tuyên truyền ngược lại, cũng bằng thừa.

Khi thế giới lên án VN về những vụ bắt giữ những người bất đồng chính kiến, hoạt động dân chủ… câu trả lời thường trực của bà Nguyễn Phương Nga, phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao VN là: “ Không có cái gọi là “tù nhân lương tâm ở VN”. Hoặc ở VN không có tù nhân chính trị mà chỉ có những kẻ vi phạm pháp luật VN… Trong khi đó thì danh sách những người tù chính trị cứ dài theo năm tháng.

Sau 30.4.1975, hàng chục, hàng trăm ngàn binh lính, sĩ quan, dân quân cán chính của miền Nam đã bị đẩy vào tù, gọi là “đi học tập cải tạo”. Có những người đã phải ở tù mười mấy năm mới được ra. Đó là những người tù chính trị thuộc dạng thứ nhất. Dạng thứ hai, là những người có dính dáng đến chế độ VNCH, đồng thởi có những hoạt động chính trị, đòi tự do dân chủ sau năm 1975, thường bị giam giữ rất lâu năm, án rất nặng nề. Như cựu trung úy Trương Văn Sương – bị tù hơn 33 năm, tháng 7/2010 mới được tạm hoãn thi hành án một năm để về chữa trị bệnh tim, cựu đại úy Nguyễn Anh Hảo – bị tù hơn 23 năm mới được trả tự do, cựu đại úy Nguyễn Hữu Cầu hay cựu cảnh sát Trần Văn Thiêng bị tù hơn 3 thập niên vẫn chưa được thả…

Khi trả lời phỏng vấn Đài RFA, những cựu tù nhân chính trị như ông Nguyễn Khắc Toàn, ông Nguyễn Bắc Truyển, ông Nguyễn Ngọc Quang… hay cựu tù nhân Trương Văn Sương đều khẳng định “còn hàng trăm người tù chính trị, tôn giáo vẫn đang bị giam trong hơn 80 trại tù lớn nhỏ rải rác trên khắp đất nước VN”, trong những hoàn cảnh hết sức tồi tệ. (“Còn biết bao người tù chính trị bất khuất đang trong cảnh đọa đày”, RFA ngày 25.7.2010).

Trong bài “Người tù chính trị Nguyễn Văn Trại đã qua đời”, trang Dân làm báo cho biết:

Ông Nguyễn Văn Trại nằm trong tổng số hơn 40 người tù chính trị bị bắt & tuyên án trước thời điểm năm 2000, hiện đang bị giam giữ tại nhà tù Z30A, Đồng Nai. Tất cả những người tù này đều phải chịu những bản án hết sức nặng nề, chỉ vì họ đã tham gia các tổ chức chính trị nhằm đòi hỏi tự do, dân chủ. Trong đó, nhiều trường hợp gần như đã bị lãng quên bởi nhiều lý do, và một phần cũng vì sự bưng bít của nhà nước Việt Nam. Được biết, trong những tù nhân chính trị đang bị giam giữ tại Đồng Nai, có một số trường hợp khác cũng rất cần được báo động như sau :

– Ông Nguyễn Tuấn Nam (Bí danh : Bảo Giang) : 76 tuổi, bị kết án 19 năm tù. Đến nay, ông Nam đã qua 2 lần tai biến và không còn đi đứng được. Ông Nguyễn Tuấn Nam từng là một sỹ quan quân đội vào tiếp quản miền Nam năm 1975, nhưng ngay sau đó đã mau chóng bị vỡ mộng dưới chiêu bài “giải phóng”. Sau đó, ông gia nhập quân tình nguyện tại chiến trường Camphuchia, đồng thời tìm cách liên lạc với các tổ chức chính trị. Ông Nguyễn Tuấn Nam bị bắt tại biên giới Camphuchia – Thái Lan và bị đưa về Việt Nam chịu án tù từ năm 1996.

– Ông Lê Văn Tính : 72 tuổi, bị kết án 20 năm tù. Trước năm 1975, ông là một dân biểu Việt Nam Cộng Hòa, sau năm 1975, bị bắt đi tù cải tạo 10 năm. Sau đó tiếp tục tham gia các tổ chức chính trị, ông bị bắt khi đang trên đường sang Thái Lan, rồi bị đưa về VN

– Ông Nguyễn Hữu Cầu : 67 tuổi, bị kết án tù chung thân. Ông Nguyễn Hữu Cầu từng là một đại úy trong quân đội VNCH, năm 1975 ông bị bắt làm tù binh. Năm 1982, ông Nguyễn Hữu Cầu tiếp tục bị cáo buộc “phản động” và bị kết án tử hình, nhưng sau đó giảm xuống còn chung thân. Tính đến nay, ông Nguyễn Hữu Cầu đã ở tù được 29 năm, mắt đã mờ hẳn, kèm theo chứng bệnh suy tim.”

Với những người bị bắt từ sau năm 1975 cho đến khoảng năm 2000, lúc đó internet chưa ra đời hoặc chưa phát triển mạnh ở VN, hệ thống báo chí “lề trái” cũng chưa mạnh như bây giờ, nên thông tin về họ rất ít khi lọt ra bên ngoài. Đó là lý do vì sao nhiều người bị tù, phải sống trong cảnh đọa đày hàng chục năm mà số phận của họ không mấy ai hay biết.

Những tù nhân chính trị dạng thứ ba là những người sống trong chế độ hiện tại và bất đồng chính kiến hoặc có những hoạt động dân chủ như ông Nguyễn Khắc Toàn, ông Nguyễn Bắc Truyền, ông Nguyễn Ngọc Quang, linh mục Nguyễn Văn Lý…Đặc biệt là những người đã từng đứng trong hàng ngũ của đảng cộng sản VN như trung tá Trần Anh Kim, cán bộ Đảng Vi Đức Hồi, thương binh thời chống Mỹ Nguyễn Kim Nhàn hay cựu bộ đội-nhà báo tự do Nguyễn Văn Hải tức blogger Điếu Cày…

Dạng cuối cùng là những người hoàn toàn sinh ra và trưởng thành trong chế độ CHXHCN VN, là trí thức có trình độ, thậm chí thuộc loại thành đạt, có vị trí trong xã hội như bác sĩ Phạm Hồng Sơn, nhà giáo Vũ Hùng, nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, luật sư Lê Thị Công Nhân, luật sư Nguyễn Văn Đài, luật sư Lê Công Định, doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức, thạc sĩ tin học Nguyễn Tiến Trung, tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ v.v…Với những thành phần này thì đảng và nhà nước không thể đổ thừa họ là con em gia đình ngụy nên có nhận thức kém, có sẵn mối căm thù đối với chế độ được.

Trong một xã hội độc tài như Việt Nam, bản án dành cho những tù nhân chính trị thường rất nặng nề. Chỉ cần bất đồng chính kiến, viết blog, viết bài, lưu trữ tài liệu hoặc có những phát biểu về tình hình chính trị xã hội ở Việt Nam, có những khao khát tự do dân chủ cho đất nước là đã bị ghép vào tội Tuyên truyền chống nhà nước Cộng sản Việt Nam theo điều 88 Bộ Luật Hình sự hồi năm 2009. Khung hình phạt cho tội danh này thường từ 3 đến 7 năm tù, chưa kể thời gian quản chế sau khi ra tù. Còn nếu bị ghép vào tội Hoạt động chống phá nhà nước theo điều luật 77 thì nặng hơn nhiều.

Nếu người nào may mắn được dư luận biết đến thì nhà nước Việt Nam dù sao cũng không dám đối xử quá nặng tay với họ. Nhưng ngay cả một người như nhà báo tự do-blogger Điếu Cày mà kể từ tháng 10.2010 đến nay, tức là từ khi anh Hải tiếp tục bị bắt về tội Tuyên truyền chống nhà nước xã hội chủ nghĩa VN sau khi đã phải chịu 30 tháng tù về tội “trốn thuế” một cách oan ức, đến nay gia đình vẫn chưa hề được gặp mặt, không biết rõ anh còn sống hay đã chết. Nói gì đến những người mà dư luận ít biết, thì số phận họ ra sao trong ngục tù của cộng sản?

Khi doanh nhân, blogger Trần Huỳnh Duy Thức bị kết án 16 năm tù về tội “hoạt động lật đổ chính quyền”, một bản án quá nặng so với thực sự những gì anh đã làm, nhà báo tự do Lê Diễn Đức đã viết bài “Trần Huỳnh Duy Thức ơi, chế độ cộng sản không tồn tại đến 16 năm để tù anh!”

Một chế độ độc tài càng tồn tại lâu dài thì “hồ sơ tội ác” đối với nhân dân, đất nước càng chất cao như núi. Càng ngày càng có nhiều người theo chân những người đi trước, dám cất lên những lời nói thật và chấp nhận tù đày, áp bức.

Nếu những người lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản VN kịp thời tỉnh ngộ, quyết tâm thực hiện cải cách chính trị, quyết tâm đặt quyền lợi của đất nước, dân tộc lên trên tất cả, nhất là trong giai đoạn hiện nay khi nguy cơ bị phụ thuộc nặng nề, thậm chí mất nước đang treo lửng lơ trên đầu cả dân tộc, thì không có lý gì người dân VN lại không bỏ qua quá khứ để cùng nhau xây dựng đất nước. Và những ai có thực tài, có tâm, vẫn sẽ có chỗ đứng của mình trong chế độ mới, như thực tế diễn ra tại các nước Nga, Đông Âu bây giờ. Còn nếu không, khi chế độ sụp đổ, họ sẽ phải trà giá đủ cho lòng oán hận của người dân cũng như những bản án phi nhân mà họ đã bắt bao người phải gánh chịu hôm nay.

Theo Blog Song Chi (RFA)

Media Files
8ec89919bf1b91f8796d3d7b64524b61?s=96&d=identicon&r=G
cg.gif cg.gif cg.gif
“Tái ngộ Mỹ-Việt”, bài báo bị kiểm duyệt
July 16, 2011 at 6:26 PM

Tuấn Thảo / Đức Tâm (RFI)

Bài “Tái ngộ Mỹ-Việt” của Xavier Monthéard, được đăng trên nguyệt san Le Monde Diplomatique, tháng Sáu 2011, đã bị kiểm duyệt tại Việt Nam. RFI xin giới thiệu bản dịch.

36 năm sau chiến tranh: Tái ngộ Mỹ – Việt

Bản báo cáo bí mật mang tựa đề ‘‘Quan hệ Mỹ-Việt, 1945 – 1967’’, vốn tiết lộ những lời giả dối của chính quyền Mỹ trong việc đưa quân tham chiến Việt Nam, vừa được giải mật để cho công chúng được quyền tham khảo. Về phía mình, chính quyền Hà Nội đã lật qua trang sử. Hơn thế nữa, mùa hè vừa qua, các cuộc tập trận hỗn hợp Mỹ-Việt diễn ra ngay tại nơi mà những người lính GI đầu tiên đã đổ bộ cách đây hơn 40 năm…

* *

Bán đảo Cam Ranh, ở miền trung Việt Nam (*). Trời gió lộng làm nhấp nhô cụm sóng trên biển « Hoa Nam » mà người Việt gọi là « Biển Đông ». Bị thu hẹp bởi hàng rào kẽm gai, một con đường ngoằn ngoèo dẫn đến căn cứ hải không quân mà quân đội Hoa Kỳ đã dựng lên trong thời chiến tranh Việt Nam. Các đồn lính cũ kỹ, tựa như một lớp áo, được khoác lên mảnh đất khô cằn trơ trụi. Binh lính và nhân viên hải quan thơ thẩn qua lại. Bến cảng quân sự không tiếp đón khách thăm viếng, mà họ có đến thì để làm gì ? Từ nhiều năm qua, hoạt động ở vịnh Cam Ranh diễn ra chầm chậm.

Tháng 10 năm 2010, Cam Ranh như thể bừng tĩnh sau giấc ngủ uể oải : Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tuyên bố mở cảng Cam Ranh để tiếp đón tàu thuyền của tất cả các nước. Hoa Kỳ là ứng viên. Kể từ năm 2003, khoảng một chục chiến hạm Mỹ đã ghé vào các cảng của quốc gia cựu thù. Lần này, những người lính của Chú Sam, không vũ khí cũng như không hành trang, đã thực sự trở lại xứ sở của Bác Hồ – với tư các là thượng khách. Mọi chuyện diễn ra như thể những năm tháng chiến tranh, do 5 vị chủ nhân Nhà Trắng (1) liên tục tiến hành không còn nằm trong ký ức Việt Nam. 20 năm xung đột khốc liệt, ghê rợn kết thúc vào tháng Tư năm 1975 với việc chiếm được Sài Gòn, như thể bị lãng quên, người ta dường như cũng quên cả thái độ sau đó của chàng khổng lồ bị làm nhục, quyết tâm phong toả viện trợ quốc tế đối với một chú lùn đã đánh bại mình và cấm vận thương mại đã được duy trì cho đến năm 1994.

Khu trục hạm « USS John S. McCain » ghé cảng Đà Nẵng

Vào tháng 8 năm 2010, cuộc đối thoại quốc phòng Mỹ-Việt đầu tiên diễn ra tại Hà Nội. Trong cùng tháng, ở ngoài khơi Đà Nẵng – ngay tại nơi mà những người lính Mỹ đầu tiên đổ bộ vào năm 1965 – các sĩ quan cao cấp của Việt Nam ra biển tham quan tàu Mỹ USS George Washington, biểu tượng hàng đầu của hạm đội Bẩy và là một trong 11 hàng không mẫu hạm Hoa Kỳ. Trong khi đó, khu trục hạm USS John S. McCain thì thả neo ở Đà Nẵng. Tại Hà Nội, tên của ông John McCain, ứng viên đảng Cộng Hoà ra tranh cử tổng thống Mỹ năm 2008, không còn làm chói tai. Nguyên là phi công oanh tạc cơ, và như vậy bị xem như là ‘‘một tội phạm chiến tranh’’, theo như lời ông nói sau nay, ông John McCain đã bị cầm tù trong vòng 5 năm rưỡi tại Việt Nam. Được trao tặng huân chương chiến công vì những nỗi thống khổ phải chịu đựng trong lúc bị bắt, ông trở thành một vị anh hùng đối với một bộ phận công luận Mỹ.

Tính chính đáng này đã giúp cho ông John McCain thuyết phục được phe bảo thủ, giúp cho tổng thống đảng Dân Chủ Bill Clinton tuyên bố bình thường hoá quan hệ giữa hai nước. Không thù oán, phía Việt Nam quan tâm đến giai đoạn sự nghiệp sau này của ông McCain. Và các bức ảnh chụp tổng thống Bill Clinton nhân chuyến viếng thăm Việt Nam lần đầu tiên vẫn được treo tại cửa hàng bán thức ăn nhanh tại thành phố Hồ Chí Minh…Còn giờ đây, vợ của vị tổng thống này, bà Ngoại trưởng Hillary Clinton thì hoan nghênh về chặng đường mà hai nước đã trải qua: « Thay vì là cựu thù, chúng ta đã biết coi nhau như là những đối tác, đồng nghiệp và bạn hữu. Chính quyền Obama sẵn sàng nâng quan hệ Mỹ-Việt lên một tầm mức cao hơn (2) ».

Nhìn từ phía Hà Nội, việc xích lại gần Hoa Kỳ trước hết là theo logic kinh tế. Từ khi hiệp định thương mại song phương có hiệu lực vào năm 2001, trao đổi mậu dịch giữa hai nước gia tăng đều đặn. Vào năm 2000, trao đổi thương mại ở mức 1 tỷ đô la, đến năm 2010, thì đã lên đến 18,3 tỷ đô la. Chủ tịch Phòng Thương mại Mỹ tại Việt Nam, bà Jocelyn Trần, nhắm tới mục tiêu 35 tỷ đô la từ đây cho đến năm 2020 (3). Cán cân thương mại nghiêng hẳn về phía Hà Nội, các xuất khẩu sang Hoa Kỳ, – chủ yếu là hàng may mặc và giầy dép – mang về cho Việt Nam 14,8 tỷ đô la năm 2010, tương đương hơn một phần năm tổng thu nhập từ bên ngoài.

Mối quan hệ kinh tế chặt chẽ với Washington giúp cho Việt Nam hội nhập vào hệ thống thương mại quốc tế. Vào năm 2007, Việt Nam trở thành thành viên thứ 150 của Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO). Từ đó trở đi, mức bình quân thu nhập hàng năm tính theo đầu người vượt qua ngưỡng một ngàn đô la. Theo cách tính của Ngân hàng Thế giới, Việt Nam được xếp vào danh sách các quốc gia có mức thu nhập trung bình.

Cái giá phải trả của sự khởi đầu phồn thịnh này là cần phải lật qua trang sử với 3 triệu người chết trong chiến tranh, các khu vực đất đai bị tàn phá, các gia đình bị tan nát. Để làm việc này, cần phải suy nghĩ kỹ và viết lại ký ức. Theo nhà sử học Wynn W. Gadkar-Wilcox, « Sau năm 1990, các nhà nghiên cứu Việt Nam bắt đầu giảm nhẹ tầm quan trọng của thời kỳ 1954-1975, trong quan hệ với Mỹ, và ưu tiên đề cập đến giai đoạn 1941-1945. Trong giai đoạn này, Hoa Kỳ đã hợp tác với Việt Minh, và nhiều thành viên của cơ quan tình báo OSS (Office of Strategic Services, tiền thân của CIA) đã có quan hệ gắn bó cá nhân với ông Hồ Chí Minh. (…) Dựa vào các tập nghiên cứu của ông Robert Hopkins, mang tựa đề Hoa Kỳ và Việt Nam, 1787-1941, chuyên gia Phạm Xanh đã nhấn mạnh đến sự quan tâm của tổng thống Mỹ Thomas Jefferson (1801-1809) đối với các vụ lúa tại miền nam Việt Nam, cũng như nhiều cuộc thám hiểm mà Mỹ đã thực hiện tại Việt Nam vào đầu thế kỷ thứ XIX (4). »

Một nửa dân số Việt Nam dưới 26 tuổi. Quá khứ chiến tranh đối với họ rất xa vời và hình ảnh của Hoa Kỳ tạo trong tâm trí của họ niềm say mê. Sức quyến rũ đó không chỉ xuất phát từ đồng đô la xanh, mà còn nảy sinh từ « Giấc mơ kiểu Mỹ »: ai cũng có thể làm giàu nếu chịu khó và quyết tâm làm việc. 13 ngàn du học sinh – một kỷ lục đối với các nước Đông Nam Á – đã ghi tên vào một trường đại học ở phía bên kia bờ Thái Bình Dương.

Thỏa thuận đang thai nghén trong lĩnh vực hạt nhân dân sự

Miền nam Việt Nam, do lịch sử, rất sẵn sàng đón tiếp các đầu tư bằng đô la. Việc tập đoàn khổng lồ Intel chuyên sản xuất mạch vi xử lý đặt một nhà máy ở ngoại ô thành phố Hồ Chí Minh (trước kia là Sài Gòn) có giá trị biểu tượng : đó là cơ sở lắp ráp và kiểm tra lớn nhất của tập đoàn này trên thế giới, với tổng đầu tư ước tính 1 tỷ đô la. Trên một blog của website thuộc doanh nghiệp này, ngay từ tháng 9 năm 2009, người ta có thể đọc thấy hàng chữ « We are back in Saigon ! » (« Chúng tôi trở lại Sài Gòn »)…

Mối diễm tình này không có nghĩa là không còn một vài tỵ hiềm, bởi vì Hoa Kỳ ngay lập tức đã tự coi mình là những người bảo vệ nhân quyền. Trong năm 2010, 80 người đã bị bắt – trong số này 14 người bị kết án – vì đã bày tỏ quan điểm trái ngược với đường lối của đảng Cộng sản. Nhiều nhà báo và viết blog nằm trong số này. Trong một cuộc họp báo được tổ chức tại Hà Nội, ngày 10/12/2010, đại sứ Mỹ Michael W. Michalak đã nhẹ nhàng tuyên bố « rất tiếc, trong ba năm nhiệm kỳ của tôi, những tiến bộ trong lĩnh vực nhân quyền còn không đồng đều ».

Ở mặt đối lập, kỷ niệm sống động về sự dính líu của các tổ chức Mỹ trong các « cuộc cách mạng mầu » tại Đông Âu, nuôi dưỡng sự nghi kỵ. Phải chăng chính quyền Mỹ sẽ không khuyến khích một kịch bản « diễn biến hòa bình », mà đối với Hà Nội, đồng nghĩa với ý đồ gạt bỏ chế độ và bản sắc văn hóa Việt Nam ?

Thế nhưng, những đụng chạm này chỉ là một sự phản ánh nhạt nhòa những thù hận trong quá khứ. Thậm chí, năm 2011 có thể sẽ chứng kiến hai nước thiết lập quan hệ đối tác chiến lược. Một thỏa thuận hợp tác trong lĩnh vực hạt nhân dân sự đang được hoàn tất. Bản thỏa thuận liên quan đến việc chuyển giao công nghệ và phát triển các cơ sở hạ tầng, mở cửa cho các doanh nghiệp Mỹ tiếp cận với một thị trường hứa hẹn : Việt Nam mong muốn xây dựng 13 nhà máy điện hạt nhân, với tổng công suất là 16 000 MW, trong 20 năm tới. Các điều khoản của bản thỏa thuận không cấm việc làm giàu uranium – cho phép, về mặt lý thuyết, thực hiện một chương trình hạt nhân quân sự – trong khi Hoa Kỳ thường xuyên gây sức ép buộc các nước khác từ bỏ quyền được làm giàu uranium như vậy. Nhiều nhà bình luận đã so sánh các điều khoản này, có lợi cho Việt Nam, với các điều khoản của bản thỏa thuận Ấn Độ – Hoa Kỳ về hạt nhân năm 2007 (5).

Tuy nhiên, ông Brahma Chellaney (6), giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Chính trị New Delhi cũng giảm thiểu những điểm đồng nhau này : « Do Ấn Độ không phải là thành viên hiệp ước không phổ biến hạt nhân (TNP), nước này phải chịu nhiều hạn chế đặc biệt chiếu theo luật lệ của Mỹ. Do vậy, chính phủ Mỹ cần phải có được một sự miễn trừ đặc biệt từ phía Quốc hội. Trong trường hợp của Việt Nam, nước ký kết TNP, một sự đòi hỏi như vậy không cần thiết. Vả lại, vì Ấn Độ là một quốc gia có vũ khí nguyên tử, thỏa thuận song phương cần phải được xây dựng một cách chuyên biệt. »

Như vậy, hai thỏa thuận này gần giống nhau là do mục đích của chúng chứ không phải do bản chất. Ông Chellaney thẩm định : « Hoa Kỳ sử dụng các thỏa thuận hạt nhân ký với Ấn Độ và Việt Nam như một công cụ chiến lược để xây dựng một sự hợp tác thân thiết ». Do đó, Việt Nam chắc chắn sẽ có được một thỏa thuận tốt nhất trong nhóm « các quốc gia hạt nhân trỗi dậy », đó là những nước vừa mới bắt đầu thực hiện một chương trình hạt nhân dân sự. Ngược lại với trường hợp Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất, ví dụ thỏa thuận giữa Hoa Kỳ và Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất năm 2009 ghi rõ Tiểu vương quốc này từ bỏ quyền làm giàu uranium trên lãnh thổ của mình. Phải chăng « nhất bên trọng, nhất bên khinh ? » Khi còn là phát ngôn viên bộ Ngoại giao, ông Philip J.Crowley đành phải nói rằng « Hoa Kỳ đàm phán những hiệp định như vậy theo từng trường hợp, đối với từng nước, từng vùng (7) ».

« Một hoàn cảnh mong manh như vỏ trứng »

Đối với Washington, việc củng cố các quan hệ quân sự và hợp tác hạt nhân có một mục tiêu : đó là duy trì sự ưu thế của Mỹ tại Thái Bình Dương. Do vậy, trong năm 2010, Hoa Kỳ đã bán 6 tỷ đô la thiết bị quân sự cho Đài Loan ; thông báo nối lại mối quan hệ với lực lượng đặc biệt Indonesia (Kopassus), cho dù lực lượng này có dính líu đến những vụ tàn sát ở Timor, Aceh và Papua ; bảo vệ quyền tự do lưu thông ở Biển Đông và coi đây là lợi ích quốc gia của Hoa Kỳ, theo lời bà Ngoại trưởng Clinton ; tiến hành các hoạt động quân sự chung với Hàn Quốc ở Hoàng Hải ; khi xẩy ra va chạm tại vùng quần đảo Điều Ngư/Senkaku mà Trung Quốc và Nhật Bản đều coi thuộc chủ quyền của mình, Hoa Kỳ đã nhắc lại rằng Nhật Bản sẽ được hậu thuẫn nếu cần thiết, theo tinh thần hiệp ước phòng thủ chung.

Đa số các biện pháp này, nếu không nói là tất cả, đều nhằm đối phó với sự lớn mạnh của Trung Quốc : sự bật dậy của đế chế Trung Hoa tất đương nhiên dẫn đến việc Hoa Kỳ nâng cao giá trị chiến lược của các quốc gia láng giềng với Trung Quốc. Tạp chí Mỹ về Quốc phòng 2010, bốn năm ra một lần (US Quadrennial Defense Review 2010) nói đến Indonesia, Malaysia và Việt Nam như là những đối tác tiềm tàng trong lĩnh vực an ninh. Ông Kurt Campbell, trợ lý Ngọai trưởng phụ trách Đông Á và Thái Bình Dương còn nói rõ hơn : « Khi nhìn vào tất cả những quốc gia bạn bè của chúng ta ở Đông Nam Á, tôi nghĩ rằng chính với Việt Nam mà chúng ta sẽ có những triển vọng tốt đẹp nhất » (8). Đối với cường quốc Hoa Kỳ, lại một lần nữa, đất nước này là một con tốt cần thiết, nhưng lần này, không phải để chống chủ nghĩa cộng sản, mà chống lại cái gọi là chủ nghĩa bành trướng Trung Quốc.

Mối ám ảnh này có được sự đồng thanh. Từ nhiều thế kỷ qua, Việt Nam xoay trong quỹ đạo của đế chế Trung Hoa đồng thời tìm cách thoát ra khỏi sức hút của nó. Sự phụ thuộc về kinh tế của Việt Nam vẫn còn rất lớn – nhập khẩu từ láng giềng phương Bắc chiếm một tỷ lệ cực kỳ cao. Do vậy, ông Carlyle Thayer, giáo sư danh dự tại đại học Souh New Wales, Canberra, chuyên gia về Việt Nam, đánh giá rằng « không một nước nào có thể tự tin và có ảnh hưởng như Trung Quốc trong quan hệ với Hà Nội (9) ». Về cơ bản, ngoại giao Việt Nam tìm cách hòa thuận với càng nhiều nước càng tốt để thoát ra khỏi Bắc Kinh, nhưng đồng thời lại muốn duy trì quan hệ ưu tiên với nước láng giềng lớn – đây là mối bận tâm mà ngoại giao Việt Nam chia sẻ với nhiều nước Đông Nam Á. Cựu đại sứ Đinh Hoàng Thắng không coi nhẹ những khó khăn : « Nếu Việt Nam có thể thuyết phục được Trung Quốc rằng việc cải thiện quan hệ Mỹ-Việt sẽ không ảnh hưởng đến các quyền lợi của nựớc thứ ba, thì đó sẽ là một thành công lớn (10) ».

Công việc này cũng không phải là dễ dàng đối với Mỹ. Ông Brantly Womack, giáo sư Quan hệ Quốc tế tại đại học Virginia Hoa Kỳ (11) nhắc lại rằng « sự xa cách giữa Hoa Kỳ và châu Á và mối quan hệ song song của Mỹ vừa với Trung Quốc vừa với Việt Nam tiếp tục làm biến dạng sự hiểu biết về mối quan hệ song phương này ». Phía Trung Quốc cũng đưa ra những mệnh lệnh đôi khi mạnh mẽ : « Việt Nam phải hiểu rằng, bị kẹp giữa hai cường quốc, họ đang chơi một trò chơi nguy hiểm, với hoàn cảnh vừa bấp bênh vừa mong manh như vỏ trứng », người ta có thể đọc thấy những dòng này trên Nhân dân nhật báo, cơ quan ngôn luận của đảng Cộng sản Trung Quốc (…) « Nếu Trung Quốc và Việt Nam thực sự dẫn đến đối đầu quân sự với nhau, thì không có một tàu chở sân bay nào, của bất kỳ một nước nào, có thể bảo đảm an ninh cho Việt Nam ».(12)

Một cuộc tranh chấp lãnh thổ trên Biển Đông liên quan đến quần đảo Hoàng Sa – Paracels và Trường Sa – Spratleys đã tích tụ vào cuối thế kỷ XX (13). Cho dù vừa qua đã củng cố hạm đội của mình, Hà Nội không thể tranh đua với hải quân Trung Quốc. Do vậy, theo phân tích của ông Richard Bitzinger, chuyên gia về các vấn đề quốc phòng tại châu Á-Thái Bình Dương, « Việt Nam muốn thấy có nhiều quốc gia hơn nữa can thiệp vào Biển Đông. Đối với Việt Nam, đây sẽ là một sự bảo vệ. Việt Nam cũng muốn nhận được sự hỗ trợ để mở rộng và hiện đại hóa các cơ sở hạ tầng của cảng trong vịnh Cam Ranh. Tôi nghĩ rằng hải quân Mỹ sẽ tranh thủ vị trí chiến lược này, hải quân các nước khác cũng sẽ làm như vậy – đương nhiên, chỉ có hải quân Trung Quốc là sẽ vắng mặt !»

Cuộc xung đột 1979 với Bắc Kinh bị bỏ qua

Liệu một ngày nào đó, người ta sẽ thấy Hoa Kỳ ủng hộ Việt Nam chống lại đế chế Trung Hoa ? Quả sẽ là trớ trêu quá mức, nếu như người ta nhớ lại rằng sau khi tuyên bố độc lập ngày 2/09/1945, Trung Quốc của Mao Trạch Đông là nước đầu tiên công nhận nền dân chủ cộng hòa non trẻ này, vào tháng Giêng năm 1950, trước Liên Xô khoảng 12 ngày… Giữ cân bằng giữa hai nước bảo trợ cộng sản, mà 2 nước này sau đó lại trở thành đối thủ của nhau, là một phương trình mà Hồ Chí Minh và những người kế tục ông đã giải quyết thành công trong 25 năm. Viện trợ của Liên Xô đã biến mất khi chiến tranh lạnh kết thúc. Cuộc xung đột công khai giữa Việt Nam và Trung Quốc vào cuối những năm 1970, đã trở thành vấn đề húy kỵ nhất trong chính sách đối ngoại. Hơn 30 năm sau khi xẩy ra cuộc xung đột, vẫn không thể nào nói đến cuộc chiến tranh ngắn ngủi trong tháng Hai tháng Ba năm 1979 đã làm hàng chục ngàn người thiệt mạng. Báo chí cũng như sách giáo khoa không nói đến cuộc chiến tranh này. Về mặt chính thức, tất cả mọi việc đều tốt đẹp với Bắc Kinh.

Lịch sử đã cho thấy những nguy hiểm đối với Việt Nam khi nước này rơi vào những tính toán địa-chính trị của những siêu cường láng giềng. Ỏ Hà Nội, liệu có ai sẽ quên điều này ? Nhà ngoại giao Hoàng Anh Tuấn vừa nhắc lại rằng Việt Nam « là nước duy nhất trên thế giới đã tiến hành những cuộc đàm phán dồn dập và kéo dài với Hoa Kỳ (…) Cho dù lòng tin và sự hiểu biết lẫn nhau đã có những tiến triển đáng kể, nhưng không có gì bảo đảm là những hiểu nhầm chiến lược lại không xuất hiện (…) Do vậy, quan hệ song phương chỉ có thể được thiết lập một cách bền vững trên cơ sở bình đẳng nếu như mối bang giao này được xây dựng nhằm phục vụ các lợi ích quốc gia của Việt Nam cũng như của Hoa Kỳ, chứ không chỉ nhằm phục vụ các lợi ích địa – chính trị của một bên.(14) ». Hiện nay, có nhiều điềm tốt. Thế nhưng « sự hung dữ của vị trí địa lý (15) » có thể vẫn chưa thôi định hướng số phận quốc gia Việt Nam.

* *
Chú thích

(*) Trong bài, tác giả viết là Cam Ranh ở miền nam Việt Nam

(1) Dwight Eisenhower (giữa 1954 và 1961), John F. Kennedy (1961-1963), Lyndon B. Johnson (1963-1969), Richard Nixon (1969-1974) et Gerald Ford (giữa 08/1974 và 04/1975).

(2) Diễn văn đọc tại Hà Nội, ngày 21/07/2010 bên lề cuộc gặp lần thứ 43 cấp Ngoại trưởng Hiệp hội các nước Đông Nam Á – ASEAN.

(3) Báo Tuổi Trẻ, Hà Nội, 20/12/2010.

(4) Wynn W. Gadkar-Wilcox, « Mối quan hệ không rõ ràng : Những ấn tượng về Hoa Kỳ trong giảng dậy lịch sử tại Việt Nam 1989 – 2009 – An ambiguous relationship : Impressions of the United States in Vietnamese historical scholarship, 1986-2009 », World History Connected, tập 7, n° 3, Washington, DC, 10/2010.

(5) Đọc Siddharth Varadarajan, « Ấn Độ khao khát được thừa nhận », Le Monde diplomatique, 11/ 2008.

(6) Tác giả của cuốn « Sức mạnh châu Á: Sự vươn lên của Trung Quốc, Ấn Độ và Nhật Bản », HarperCollins, New York, 2006. Ngoại trừ có chỉ dẫn ngược lại, tất cả những trích dẫn của các nhà phân tích đều xuất phát từ các cuộc trao đổi.

(7) Được trích dẫn trong bài của Daniel Ten Kate và Nicole Gaouette, « Hoa Kỳ, Việt Nam tiến hành các cuộc đàm phán về công nghệ hạt nhân như là những đối tác tranh giành hợp đồng », Bloomberg, 06/08/2010.

(8) Agence France-Presse, 07/2010.

(9) Carlyle Thayer, « Quan hệ của Việt Nam với Trung Quốc và Hoa Kỳ », hội thảo được tổ chức tại Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, Hà Nội, 10/12/2010.

(10) Phỏng vấn dành cho VietNamNet (ấn bản điện tử), 17/02/2010.

(11) Brantly Womack, « Hoa Kỳ và mối quan hệ Trung-Việt », The Asia-Pacific Journal: Japan Focus (ấn bản điện tử), 2008.

(12) Lý Hồng Mai, “Khuyên Việt Nam không nên đùa với lửa », Nhân dân nhật báo, Bắc Kinh, 17/08/2010.

(13) Trung Quốc dùng quân đội chiếm đóng quần đảo Hoàng Sa từ tháng Giêng 1974 nhưng Việt Nam và Đài Loan vẫn đòi hỏi chủ quyền của mình ở đây. Trung Quốc, Việt Nam, Malaysia, Philippines và Đài Loan chiếm đóng các đảo khác nhau trong quần đảo Trường Sa (Brunei có đòi hỏi chủ quyền nhưng không đưa quân đội đến đây). Phân tích về các vấn đề chính trị và tìm kiếm giải pháp, xem Stein Tønnesson, trong « Những thay đổi sắp tới của Trung Quốc tại biển Hoa Nam », Harvard Asia Quarterly, Cambridge (Massachusetts), 12/2010

(14) Hoàng Anh Tuấn, « Sự nhích lại gần nhau giữa Việt Nam và Hoa Kỳ : Một câu trả lời », Contemporary Southeast Asia, tập. 32, n° 3, Singapour, 2010.

(15) Carlyle Thayer, « Sự hung dữ của vị trí địa lý : Những chiến lược của Việt Nam nhằm kiềm chế Trung Quốc tại biển Hoa Nam», International Studies Association, Montréal, 03/2011.

cg.gif cg.gif cg.gif
KT – Kinh doanh ĐTDĐ đang buộc phải giảm giá bán chạy để tránh suy thoái
July 16, 2011 at 4:27 PM

Tuyết Ân

Theo: sgtt

(TTHN) – Loạt bài này tôi sẽ hướng dẫn bạn đọc nhìn ra những triệu chứng của s

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: