Người dân “thoi thóp” trong bão giá


Trong “bão giá”, người lao động dường như bị “kẹp” hai đầu: Một đằng họ đứng trước những nguy cơ thất nghiệp, bị cắt giảm lương… đằng kia là giá cả tiêu dùng cứ tăng liên tục.

Vật lộn trong “bão”

18 giờ, khu vực Kim Nỗ (huyện Đông Anh, Hà Nội) bắt đầu nhộn nhịp khi công nhân nhiều xưởng tại khu công nghiệp Bắc Thăng Long tan ca. Đều là những lao động từ tỉnh xa, đời sống công nhân vốn đã khó khăn, cơn bão giá “càn” tới khiến họ lại càng lao đao.

Vừa vội vã chuẩn bị bữa cơm tối, chị Nguyễn Thị Sầu (22 tuổi, Tuyên Quang) vừa tâm sự: “Trước đây em làm ở công ty HOYA, lương cơ bản chỉ 1.360.000đ/tháng cộng thêm phụ cấp, làm thêm mỗi tháng cũng được 2,2 triệu mà vẫn đủ ăn, đủ tiêu rồi còn gửi về nhà mỗi tháng đến 1 triệu phụ bố mẹ ở nhà nuôi thằng em đang học lớp 12. Bây giờ, em chuyển sang làm bên công ty Panasonic mỗi tháng thu nhập cũng lên 2,7 triệu, nhưng giá cả cái gì cũng tăng nên chi tiêu phải chắt bóp lắm may ra có tháng gửi về được 500 nghìn”.

Gương mặt đầy mệt mỏi, trở về nhà sau ca chiều (từ 8 giờ – 18 giờ), chị Quan Thị Hoài (25 tuổi, quê Bắc Giang) cũng thành thật chia sẻ: “Em mới vào công ty Canon làm được hơn 2 tháng nay. Học xong cao đẳng ra trường được gần 1 năm nhưng chưa xin được việc nên em lên đây xin làm công nhân tự trang trải cuộc sống rồi chờ xin việc tiếp. 2 tháng thử việc lương cũng chỉ được gần 2 triệu. Tính tiền thuê nhà, điện nước ở vùng ngoại ô cũng không quá đắt đỏ, nhưng đợt này giá cả lên chóng mặt, thành ra chật vật lắm mới đủ ăn”.

Bão giá làm đời sống công nhân vốn khốn khó lại càng khốn khó hơn

Ở cùng chị còn có một chị cùng quê cũng chỉ mới lên khu công nghiệp làm được gần 1 tháng. “2 chị em đều mới từ quê lên cũng cần sắm nhiều thứ đồ đạc, nhưng ăn tiêu đắt quá nên phải bảo nhau đợi qua đợt thử việc, chờ lương ổn định rồi sắm từ từ” – đôi mắt đượm buồn, chị nói thêm.

Sang khu bên cạnh, cả dãy trọ 10 phòng cũng chỉ toàn công nhân nữ. Người rục rịch chuẩn bị bữa tối, người sửa soạn để đi làm ca đêm… Thấy mấy chị em ngoài bể nước nói chuyện giá cả rau thịt, nhặt vội mớ rau muống, chị Vương Thu Hà (22 tuổi, quê Thạch Thất, Hà Nội) nói với ra: “Rau muống giờ cũng lên đến 4 – 5 nghìn/bó, thịt cá lên đã đành, bây giờ ăn rau tưởng “mát ruột” mà cũng “xót ruột” quá”.

Câu chuyện bỗng chùng xuống khi chị Hiền thông báo: “Hôm qua chủ nhà mới lên nhắc, từ tháng sau bắt đầu có nước máy, bình quân đầu người tiền nước sẽ tăng từ 20 nghìn lên 60 nghìn đấy, tiền điện tăng từ 1.500 lên 2.000. Rồi không biết tiền nhà có tăng lên nữa không?”. Quanh bể nước chỉ còn nghe thấy tiếng nước máy, tiếng vò quần áo chen vào cùng tiếng rửa bát đũa.

1h sáng, trên đường Xuân Thủy, quận Cầu Giấy, chị Phạm Thị Mỹ (48 tuổi, quê Hưng Yên) vẫn cần mẫn bên chiếc xe ngô nghi ngút bốc khói. Thỉnh thoảng mới có một hai khách vào mua, chị thở dài: “Hỏi tôi bão giá thì tôi cũng chẳng rõ bão giá nó là cái gì. Nhưng cứ nói đến giá cả tăng thì thấy sợ đến chóng mặt. Để hai đứa con ở nhà cùng ông bà, hai vợ chồng cùng lên đây đi bán ngô dạo, làm vất vả đến 1 – 2h sáng mỗi ngày cũng để ra được 100 nghìn. Nhưng giá tăng quá nên tính ra tháng này hai vợ chồng mỗi ngày cũng chỉ dành được 70 nghìn”.

Đẩy chiếc xe chỉ còn lại vài bắp ngô, ít sắn luộc, chị nói vội: “Mà có phải được ăn ngon gì đâu, như đêm nay về hai vợ chồng 10 nghìn thịt, bó rau cải 3 nghìn thế là xong bữa tối. Cả gia đình trông cả vào xe ngô dạo này nên cũng phải vật lộn lắm mới mong đủ trang trải cuộc sống hai vợ chồng trên này và 4 ông bà cháu ở dưới quê”.

Gò lưng đạp chiếc xe đẩy, bóng chị mờ dần trong ánh đèn đường vàng nhợt.

Sống chung với “bão”

Mới xin vào làm ở công ty SUNCALL được hơn 1 tuần sau khi nghỉ việc ở công ty HOYA về quê được 4 tháng, chị Phạm Thị Thu Phương (23 tuổi, quê Hòa Bình) thành thật: “Giá cả lên thì ở đâu cũng lên, ở quê cũng thế nhưng lên làm công nhân ăn uống sinh hoạt có đắt đỏ thì cũng vẫn hơn ở quê. Biết cách chi tiêu, chắt bóp thì vẫn có đồng ra đồng vào”.

Nhìn qua cả khu nhà trọ của các chị em công nhân, hầu như phòng nào cũng có hộp muối lạc, ít cá tôm khô. Các chị bảo: “Làm như thế cho tiết kiệm, công nhân nhà xa, ít về nhà cũng chẳng mang đồ lên được nên phải nghĩ cách mà tự tiết kiệm chứ biết làm thế nào”.

Đồ tiếp tế từ gạo, rau quả đến cá khô

Còn với sinh viên đi học xa nhà, phương án sống chung với “bão” là ‘tiếp tế” từ quê lên. “Trước đây, mỗi lần về quê em chỉ lấy gạo lên là đủ, bây giờ có khi lấy cả rau, mì, cá khô…mỗi đồ mang một ít. Ở nhà, giá cả cũng rẻ hơn, mang lên ăn cho đỡ xót ruột” – Đỗ Thị Thủy (ĐH Hòa Bình) bật mí.

Thủy cũng kể thêm: “Để tiết kiệm triệt để, sinh viên chúng em còn dự trữ mì tôm nữa. Đây vẫn là “chiêu” siêu tiết kiệm quen thuộc, thời bão giá nó lại càng là “độc chiêu”. Thịt, cá thì cả tuần chắc được một bữa gọi là để cải thiện. Thế mà hai tháng nay, tháng nào chúng em cũng… lạm phát”.

Ngồi bên quán nước cạnh cổng Bệnh viện Xanh – pôn, mấy bác xe ôm cũng rôm rả chuyện giá cả thị trường. “Giá cả lên vùn vụt, mớ rau con cá lên, đến cốc trà đá cũng lên. Cả ngày phơi mặt ngoài đường cũng phải tiết kiệm từ cốc nước uống” – bác Tiến (Hà Nam) nói.

Vừa dựng chiếc xe, cầm vội chén nước chè nóng, bác Vinh thở dài: “Vất vả cả năm chẳng biết có dành dụm mua được 1 chỉ vàng, cả đời chắc chẳng bao giờ được đổi đến tiền đô. Thế mà nghe vàng lên, đô lên rồi bão giá cũng không hiểu gì, chỉ thấy cuộc sống giờ lại càng thêm khó khăn, nhất là với những người lao động thu nhập thấp”.

Người lao động bị kẹp 2 đầu

“Có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến tình trạng “bão giá”. Về cơ bản có những tác nhân tức thời. Thứ nhất, Việt Nam là nước rất lệ thuộc về nhập khẩu, do đó, kinh tế Việt Nam bị ảnh hướng rất nhiều vì vấn đề đồng ngoại tệ đang tăng, đồng nội tệ mất giá.

Thứ hai là do hệ thống phân phối hàng hóa của Việt Nam chưa hợp lý, không bênh vực được quyền lợi người tiêu dùng. Do đó giá nhiều mặt hàng vì vậy mà bị đẩy lên rất vô lý như dược phẩm, sữa… chịu thiệt nhiều nhất vẫn là người dân.

Người lao động dường như bị kẹp hai đầu: Một đằng họ đứng trước những nguy cơ thất nghiệp, bị cắt giảm lương… đằng kia là giá cả tiêu dùng cứ tăng liên tục. Hai “gọng kìm” này đẩy người dân vào “cùng đường”, không có lối thoát. Họ chỉ có thể tự xoay sở cho cuộc sống của mình trong khả năng tài chính cho phép bằng cách tiết kiệm, giảm tối đa mức chi tiêu.

Làm sao để giải quyết được tình trạng bão giá? Chung quy lại là nằm ở quản lý nhà nước.

Trách nhiệm quản lý của nhà nước là vô cùng khủng khiếp. Phải làm sao để có những chính sách đồng nhất, giúp giải quyết được vấn đề việc làm, tạo động lực cho nhân dân cùng lao động, sản xuất tạo ra tài sản xã hội, thúc đẩy nền kinh tế phát triển.

Thời gian tới, nếu không có những chính sách quản lý hữu hiệu của nhà nước có lẽ tình trạng bão giá sẽ còn tăng, còn diễn biến phức tạp” – ông Bùi Kiến Thành – Chuyên gia Kinh tế- tài chính cho biết.

“Bão giá ảnh hưởng sâu sắc tới đời sống mọi người dân. Dưới góc độ xã hội học, về mặt tinh thần rất nhiều người dân bị lúng túng trước tình trạng giá cả leo thang vùn vụt. Nhiều người phải đối mặt với tình trạng thất nghiệp, thu nhập giảm… dẫn đến mất cân bằng trong thói quen chi tiêu hằng ngày.

Với đối tượng như là sinh viên, hầu hết chưa có thu nhập, phải sống dựa vào chu cấp của gia đình lại phải chịu mức chi phí cao ở cuộc sống đô thị thì họ rất bị động trong bão giá. Họ có thể phải đối phó bằng nhiều cách, nhưng nhìn chung là lúng túng và bị ảnh hưởng nặng nề đến chất lượng cuộc sống.

Làm sao để bảo vệ mình trong cơn bão giá, tốt nhất là mỗi người nên tạo cho mình thói quen tiêu dùng hợp lý như cắt giảm những khoản chi tiêu không cần thiết, có khoản dự trữ nhất định” – TS Lưu Hồng Minh, Trưởng khoa Xã hội học – HV Báo chí – Tuyên truyền Hà Nội. (Lời bàn : Ăn còn không đủ, lấy đâu ra “những khoản chi tiêu không cần thiết” để mà cắt giảm ? )

Quỳnh Anh – Vân Anh – La Hoàn ghi

Đỗ Hồng Khanh

Nguồn : VietNamNet

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: